Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười ba〗


Chương 13

Xe của Mặc Duy Chính rời gara khách sạn, Chu Tiểu Bạch lòng đầy căm uất mà không sao mở miệng được, chỉ đành cúi đầu vẻ sa sút cực kỳ.

Mặc Duy Chính đột nhiên nói một câu, “Tôi đi xem mắt với cô ấy.”

“Hả?” Chu Tiểu Bạch ngẩng đầu mơ hồ nhìn Mặc Duy Chính, “Cái gì cô ấy?” Tiểu Bạch giờ còn đang thương tiếc 100 tệ vô duyên vô cớ tan mất tiêu vào không khí.

Mặc Duy Chính thấy bạn hồn vía đâu đâu, có chút tức giận nói, “Cô chẳng phải theo dõi tôi sao?”

“Ai…” Tiểu Bạch hồi phục tinh thần lại, tiền không cháy túi khiến bạn quên luôn việc bị bắt quả tang theo dõi, “Không… Là tình cờ thôi, chẳng qua tôi muốn ra ngoài ăn…”

Mặc Duy Chính nhìn bạn hai chân không ngừng ngọ nguậy, cọ cọ thảm xe là biết ngay người này khẩu thị tâm phi , “Cải thiện bữa ăn ấy à…”

“Phải, phải rồi…” Tiểu Bạch vội vàng hùa theo, “Tổng tài anh thật là hiểu tôi.”

“Mang 87 tệ đi cải thiện bữa ăn… Đây đúng là chuyện cô làm.” Mặc Duy Chính nghiêng đầu hơi cười nhìn Tiểu Bạch.

Hắn cười khiến Tiểu Bạch cảm thấy toàn thân gấp gáp, “Haha…” Thiên hạ duy nhất có thể đối chọi nụ cười gian hiểm của Mặc Duy Chính chỉ có điệu cười này của Tiểu Bạch.

Mặc Duy Chính nhìn bạn toe toét cười, rẽ ngoặt vào trước cửa một nhà hàng cơm Tây, nói với Tiểu Bạch, “Xuống xe.”

“Hừ…” Tiểu Bạch bĩu môi, “Tôi còn tưởng tổng tài anh đưa tôi về nhà nữa…” Bạn đã cạn cả tiền ngồi xe, bỏ bạn lại chỗ kỳ quái thế này cả đường về hướng nào bạn còn chẳng biết.

Mặc Duy Chính tức giận nói, “Tôi còn chưa có ăn…”

“Nhưng tôi ăn xong rồi…” Chu Tiểu Bạch đáp, tổng tài sao lại ngốc thế nhỉ?

Mặc Duy Chính mỉm cười, “Vậy cô xem tôi ăn.”

Chu Tiểu Bạch đưa tay lên đếm đếm, tính ra những thứ bạn đã xem thật đúng là không ít, người khác xem bạn đã xem, người khác không xem bạn cũng xem, chỉ riêng xem người khác ăn là chưa từng có.

“Cô cứ thả lỏng đi…” Mặc Duy Chính nhìn Chu Tiểu Bạch bộ dạng xấu hổ ngồi ngay ngắn phía đối diện, nói đùa.

Tiểu Bạch nheo mắt nhìn Mặc Duy Chính ưu nhã ngồi ăn, nói thật… Tuy bạn đã ăn hết một suất không sai, nhưng chưa kể đồ ăn chốn xa hoa ít thấy thương, lại kinh qua một màn cả kinh hoảng lẫn quẫn bách, tiêu hóa nhanh hơn không nói, còn bị mùi thơm trước mặt kích thích, Tiểu Bạch nghĩ nước miếng tiết ra có hơi nhiều, “Tổng tài anh ăn nhanh lên chút…” Nhanh một chút kết thúc căn nguyên gây thống khổ cho bạn.

“Ăn nhanh vậy là thói quen của cô.” Mặc Duy Chính tiếp tục bảo trì ưu nhã khiến Tiểu Bạch chỉ hận không thể quăng thẳng miếng thịt bò trên bàn vào mặt hắn, sau đó cầm lấy bánh mì trên bàn … cất vào túi làm điểm tâm sáng mai.

“Đó là …” Đứng dưới tổng công, chỉ đành vờ thụ.

“Bất quá…” Mặc Duy Chính dường như chợt nhớ chuyện gì, “Cô hết tiền rồi sao?”

Nếu là người khác hỏi Tiểu Bạch như vậy, Tiểu Bạch nhất định sẽ nước mắt nước mũi ròng ròng ôm chân xin tiền xin cơm, nhưng người hỏi lại là Mặc Duy Chính, y theo bản chất biến thái của hắn, ra tay giúp bạn mấy đồng tiền lại lãng phí 100 tệ, đổ tất lên đầu bạn còn vờ vịt hỏi han, đừng kể nhìn bạn khinh khỉnh, rất có thể sẽ trắng trợn cười nhạo bạn, nếu tới cầu hắn giúp đỡ, tên âm hiểm giảo hoạt kia nhất định sẽ lần lần đặt điều kiện áp chế bạn, khả năng xấu nhất là cướp đoạt quyền xem GV của Tiểu Bạch.”Tôi à… Hôm nay không mang tiền mà thôi. Tiền để ở nhà, gần đây bên ngoài không an toàn, ra cửa không nên mang nhiều tiền.”

“A…” Mặc Duy Chính dài giọng, tiếp tục ưu nhã dùng cơm.

Tiểu Bạch nghĩ thật sự quá khó tiếp thu rồi, bao tử co bóp còn mạnh hơn, phản ứng trực tiếp là đột nhiên “hát” lên, “Ục ục…”

Mặc Duy Chính đương cúi đầu nghe rất rõ, “Tiếng gì vậy…”

Xong! Chu Tiểu Bạch sững người, chống lại ánh mắt của Mặc Duy Chính, phải nói thế nào đây, nhưng tuyệt đối không thể nói mình đói bụng được, tổng tài nhất định sẽ khoe khoang ra vẻ trả tiền hộ rồi lại trừ lương, đồng lương ốm o của Chu Tiểu Bạch gánh làm sao nổi chi phí cho nhà hàng xa hoa thế này. Vậy nói là xì hơi được rồi, nhưng từ này… Tiểu Bạch liếc nhanh như điện, người bàn bên cũng không chú ý, cảnh ưu nhã phải ăn nói tương xứng… Tiểu Bạch ghé sát vào Mặc Duy Chính nghiêm túc nói, “Mông tôi lên tiếng…”

“Đang yên đang lành sao lại nghẹn…” Chu Tiểu Bạch vỗ vỗ lưng thuận khí cho Mặc Duy Chính.

“Khụ khụ…” Mặc thẳng nam mặt đỏ lên, thấy người xung quanh đều che miệng cười trộm, đúng là xấu hổ, vội gọi phục vụ ra tính tiền.

“Tổng tài anh còn chưa ăn xong…” Tiểu Bạch nhìn salad, sốt cùng bánh mì còn sắp chỉnh tề trên bàn, nghĩ rất lãng phí.

“Còn ai ăn được!” Mặc Duy Chính đỏ mặt quát khẽ.

Mặc Duy Chính nói chính là câu khẳng định, Chu Tiểu Bạch nghe thấy từ nghi vấn liền hiểu thảnh câu nghi vấn, “Tôi ăn được này…” Nói xong liền ra hiệu, “Đóng gói.”

Ngồi vào xe, Chu Tiểu Bạch ôm bánh mì còn nóng rất là đắc ý, nhưng thể diện không thể vứt bừa được, “Tổng tài, anh đừng hiểu lầm đấy, tôi chẳng qua cho con mèo đi bụi dưới nhà chút đồ ăn thôi.”

“Tôi biết.” Mặc Duy Chính nhìn bạn, giật luôn túi trong tay Tiểu Bạch, “Dưới nhà tôi cũng có chó đi hoang.”

“Tổng tài anh…” Tiểu Bạch căm giận nhìn hắn, ngang nhiên tranh ăn với bạn, a, không phải… Chó của tổng tài ngang nhiên tranh ăn với bạn!

Mặc Duy Chính nhìn bạn cười cười, “Thì ra trợ lý của tôi nhân hậu như vậy, tôi cũng phải học tập mới được…”

Vì sao… Tiểu Bạch nghĩ, tổng tài là cố ý chống đối bạn… Quả nhiên hủ nữ và thẳng nam khó mà cùng tồn tại được.

“Nhà cô ở đâu?” Mặc Duy Chính hỏi.

“Đi Bloody Mary được rồi…” Tiểu Bạch cài dây an toàn đáp, có thể ăn nhờ bữa cơm đây…

Bloody Mary.

Mặc Duy Chính ngồi bên quầy bar uống rượu nói chuyện với Tiểu Hòa.

“Ngươi khuya thế còn qua sao.” Tiểu Hòa đứng trong quầy bar cười nói.

“Tiện đường thì qua thôi…” Mặc Duy Chính hất đầu chỉ về phía Tiểu Bạch.

“Là ngươi đưa cô ấy tới?” Tiểu Hòa có chút giật mình, vừa rồi Mặc Duy Chính đi tìm chỗ đậu xe, hai người vào kẻ trước người sau, cho nên hắn cũng không lưu ý.

“Ngốc ngếch…” Mặc Duy Chính nhìn Tiểu Bạch bên kia cọ cọ Cố Nhã thấp giọng nói.

Tiểu Hòa gia thêm rượu vào ly cho hắn, “Mặc tổng tài gần đây nhã hứng không tồi nhỉ…”

Mặc Duy Chính quay đầu, “Ngươi nói gì?”

“Không có gì.” Tiểu Hòa đặt chai rượu xuống nói, “Có quen không?”

“Hừ…” Mặc Duy Chính hừ một tiếng, “Quen cái gì nổi, quái nhân một người, sở thích thấp kém, hành vi quỷ dị, nói năng càng chẳng ra thể thống gì!” Vừa nói vừa khinh khỉnh liếc Tiểu Bạch đang bận nhìn GAY.

“Ý ta hỏi rượu của ngươi.” Tiểu Hòa cười nói, chỉ vào rượu trước mặt Mặc Duy Chính, “Rượu hôm nay là tự tay ta pha, vài người uống không quen.”

Mặc Duy Chính biến sắc, ho khan một tiếng, “Ừm… Cũng được.”

.

.

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười ba〗

  1. Gwen nói:

    Thẳng nam bắt đầu đổ hủ nữ rồi. Có bao giờ yêu nhau rồi, thẳng nam để ý anh nào, hủ nữ lại nổi giận không?

  2. baby_lonton nói:

    Một người cho mèo ăn một người cho chó ăn. Đúng là bên 9 bên 10. Không biết bánh mỳ nóng hổi có về tay Chu tỷ ko. Em vẫn thấy tội nghiệp nữ chính

  3. Hana Lee nói:

    mềnh mà nghe câu đó xong cũng ăn ko nổi. Sao Bạch tỉ lại BT thế nhỉ???? Ngưỡng mộ quá

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s