Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười hai〗


Chương 12

Chu Tiểu Bạch xác nhận xong hai vị “sóng thần” đích thực là ngồi cùng bàn với Mặc Duy Chính thì suất C của bạn cũng đưa lên rồi, bèn cầm dĩa tùy tiện xiên một miếng bỏ vào miệng, “Ngon thật…” Bạch ta lập tức dời đường nhìn qua đồ ăn trước mặt, xem ra giờ cũng chỉ đành bám vào thứ này giúp vỗ về “tâm hồn thương tổn” của bạn thôi.

Vì rình mò từ xa, Chu Tiểu Bạch chỉ thấy mà nghe không được, suy tính nửa ngày cũng không hiểu Mặc Duy Chính sao lại có quan hệ với sóng thần, tối hậu cho ra một kết luận, hai người kia ở hội nghị có qua lại với nhau, hơn nữa là qua lại không cạn, còn tiếp tục thông đồng đến tận đây!

Bên kia, vị phu nhân ngồi cạnh Mặc Duy Chính đương cùng lão sóng thần đối diện khách sáo mấy câu còn tiểu sóng thần lại hướng Mặc thẳng nam nhất nhất ra vẻ thụ sủng mà kinh, “Thật không ngờ lại khéo như thế, mẹ tôi nói chuyện đi xem mắt cũng không biết là anh…”

Đáng tiếc hoa rơi có ý nước chảy vô tình, Mặc Duy Chính bình tĩnh đáp, “Trước khi xem mắt chí ít cũng biết đối tượng là ai chứ.”

Hoàng sóng thần tái cả mặt, may mà nàng ta có trang điểm, dù có nhất thời mặt xám đen cũng khó nhìn ra, “Ưm… Tôi còn tưởng Mặc tổng tài sẽ không đi xem mắt nữa.” Nói gần nói xa, cốt ý là Mặc Duy Chính anh cực phẩm như vậy sớm biết là cùng sóng thần tôi xem mắt nên mới đến, chính là tự cấp bản thân một viên an thần.

Có điều thuốc an thần Hoàng sóng thần uống còn chưa kịp trôi theo nước, thứ mắc trong cổ họng chung quy vẫn là không chắc ăn bằng đã tiêu hóa tại dạ dày, Mặc Duy Chính đã lại bình tĩnh đáp, “Mẹ đặt đâu con ngồi đấy, có không muốn cũng phải vâng theo ý của bề trên.” Đặc biệt Mặc Duy Chính phát hiện đối tượng xem mắt lại chính là Hoàng quản lí, dù không thích nhưng nghĩ đến chuyện hai công ty hợp tác – đương nhiên chuyện này không thể vì bọn họ căng thẳng mà thủ tiêu, song bầu không khí tốt đẹp thì thuận lợi hơn nhiều, Mặc Duy Chính đời nào thích tự tìm phiền phức lãng phí thời gian nên mới đồng ý gặp mặt.

Hoàng sóng thần thoáng cái thành thứ chẳng ai thèm, mặt có trang điểm thì sắc giận cũng rõ như ban ngày, Mặc Duy Chính có chút hối hận, lẽ nào gần đây ở chung với Chu Tiểu Bạch thành quen, nhất thời không sửa được cũng ăn nói kiểu đó với người khác, vội chỉnh lại, “Ý của tôi là Hoàng tiểu thư nhất định có rất nhiều người theo đuổi, chuyện xem mắt thực sự là dư thừa mà thôi.”

Hoàng sóng thần mới vì lời của Mặc Duy Chính phun thuốc an thần ra, không đầy ba giây đã lại nuốt vào, “Mặc tổng tài nói đùa rồi.”

Vị phu nhân bên cạnh Mặc Duy Chính xem ra chính là “bề trên” trong miệng hắn, nghe Mặc Duy Chính cùng Hoàng sóng thần trao đổi, có chút ngạc nhiên, “Hai đứa quen nhau?”

“Là quản lí của công ty muốn hợp tác, đã gặp qua.” Mặc Duy Chính lời ít ý nhiều giải thích một chút.

Vừa nghe đã gặp mặt, lão sóng thần có vẻ đặc biệt kích động, vốn cho rằng xem mắt cũng giống xếp hàng mua này nọ, chiếm chỗ tốt là coi như con gái có lợi thế, “Vậy là được rồi, hai đứa cứ thoải mái giao lưu đi.” Vừa nói vừa liếc nhìn Mặc Duy Chính đầy ẩn ý rồi quay sang bắt chuyện với mẹ hắn.

Ai ngờ bên kia hỏa nhiệt bên này băng lãnh, Mặc Duy Chính ngoài công việc cũng không cùng phái nữ nói chuyện bao giờ, trừ mấy câu châm chọc ngoài miệng “đàn áp” Chu Tiểu Bạch . Không biết sao đi xem mắt lại nhớ tới bạn… xem ra thấy phái yếu chính tông là lại nghĩ đến kẻ “đột biến” rồi. Thấy bầu không khí nhạt phèo như vậy, Hoàng sóng thần bèn mở màn, “Chúng ta bắt đầu chọn món thôi, tôi hơi đói rồi…”

Một câu phá vỡ cục diện tẻ ngắt, Mặc Duy Chính vẫy gọi nhân viên phục vụ, vừa nghiêng người liền thấy trong góc phòng một thân hình quen thuộc đương cắm đầu cắm cổ ăn, thiếu điều vục mặt xuống bàn. Mặc Duy Chính sửng sốt, có điều rất nhanh liền bình tĩnh chọn món.

Thấy bầu không khí như đông đá cũng không có giảm bớt, mẹ Mặc Duy Chính bèn lên tiếng hỏi, “Không biết Hoàng tiểu thư sở thích thế nào?”

Hoàng sóng thần nghe câu hỏi của trưởng bối đương nhiên phải trả lời cho tốt, ” Bình thường trừ làm việc cháu thỉnh thoảng cũng chơi violon.”

“Con gái có học nhạc khí là tốt…” Mặc lão nương(1) tựa hồ có chút thoả mãn.

Mặc Duy Chính bỗng lại nhớ đến sở thích của Chu Tiểu Bạch cùng tiếng rên ngập phòng, so sánh Hoàng sóng thần ưu nhã kéo violon cùng Chu Tiểu Bạch thô tục cười xem GV, hắn bật cười một tiếng, vừa khéo đánh vỡ cục diện bế tắc.

“Cười cái gì?” Mặc lão nương kỳ quái hỏi, con trai bình thường nhất định không ở trong hoàn cảnh này mà lại cười đến thất thố như vậy.

Mặc Duy Chính thu lại sắc diện, nghĩ xem mắt quả nhiên là chuyện ngang với nằm gai nếm mật, như đứng đống lửa như ngồi đống than vậy, thật muốn mau kết thúc quách cho rồi, “Có chút khó chịu… ho khan thôi.” Mặc Duy Chính không muốn cực lực lấp liếm tiếng cười vừa rồi thành tiếng ho, nhưng….

“Vậy ăn xong về nhà nghỉ ngơi cho khỏe…” Lão sóng thần tận hiển hình tượng từ ái dịu dàng nói.

“Nhất định là Mặc tổng tài công tác quá vất vả rồi.” Hoàng sóng thần cũng cực kỳ ôn nhu.

Mặc Duy Chính đã nói trong người khó chịu, tự nhiên là có thể đường đường chính chính vờ trầm mặc không cần đáp lại, không nói lời nào.

Có điều trầm mặc cũng không duy trì được lâu, mà người đánh vỡ trầm mặc cũng chẳng phải Mặc Duy Chính mà là Chu Tiểu Bạch râu ria bên ngoài .

“A… Đắt vậy!” Tiểu Bạch nhìn hóa đơn biến sắc, gió cuốn mây tan, hạ gục nhanh tiêu diệt gọn suất C của bạn xong lại thấy chả còn gì đáng xem bèn chuẩn bị tính tiền rút lui không kèn không trống nhưng kết quả với Tiểu Bạch mà nói là con số hàng ngàn, cái gì chứ… suất ăn như vậy thường là trong khoảng 50 tệ mới phải… Chu Tiểu Bạch ngây người, lẽ nào bạn dự đoán sai rồi?

Tuy Chu Tiểu Bạch có vẻ cực kỳ không lý trí, song nhân viên phục vụ vẫn rất lý trí đứng một bên không nói một lời, Tiểu Bạch không thể làm gì hơn là soát trên lục dưới, tài chính thiếu thốn bạn mới miễn cưỡng trưa xuống canteen tối húp canh suông duy trì sinh kế, giờ còn cách cuối tháng mấy ngày, gắng gượng lê lết như vậy cộng với thập thò ăn chực nhà Cố Nhã, Chu Tiểu Bạch mới chống chọi được đến cuối tháng. Tiểu Bạch mò mẫm trong ví, cố mò chút tiền còm từ một đống card GV cùng thẻ giảm giá McDonald.

“Năm mươi… mười…” Chu Tiểu Bạch lục lọi tìm tiền, cứ đà này không sớm thì muộn đến cả tiền xu cũng phải lôi ra nốt. Tiểu Bạch vốn cho rằng lấy 50 tệ ăn một bữa kết quả là 10 ngày còn lại có thể đi nhà khác ăn chực duy trì, giờ xem ra bạn sai rồi, vấn đề tuyệt đối không thể dùng ăn chực mà giải quyết được nữa, mà bạn rất có thể sẽ trở thành nhân viên nghèo rệp đầu tiên của công ty KM ra ngoài ăn cơm bá vương rồi.

“Hình như thiếu…” Chu Tiểu Bạch cầm tiền trong tay cười ngượng ngập nhìn nhân viên phục vụ, công bằng mà nói, bạn chưa từng nghĩ mình có ngày cười đến như thế hèn mọn.

Ngay lúc Chu Tiểu Bạch xấu hổ, bỗng dưng có tiền mặt từ đâu bay qua, “Cô ta thiếu bao nhiêu, không cần trả lại.”

Tiền trên trời rơi xuống? Tiểu Bạch sửng sốt nhìn theo hướng tiền “bay”, liền thấy sắc diện viết “Cô thật mất mặt” của Mặc Duy Chính…”Chào tổng tài…anh thật tốt…” Ngụ ý của Tiểu Bạch là tiền của tổng tài thật tốt.

Phục vụ chỉ nhận tiền không nhận người, Tiểu Bạch chẳng qua thiếu một ít  mà cuối cùng lại để cô ta kiếm được một đống tiền boa, liền cầm tiền đi trong chớp mắt.

Mặc Duy Chính lôi theo Chu Tiểu Bạch còn ngây ngốc ra ngoài, nhân tiện quang lại bên kia một câu, “Con đi trước.” Hoàng sóng thần sững sờ, nhìn Chu Tiểu Bạch, vừa rồi Mặc Duy Chính đứng dậy nói có việc, thì ra là gặp được trợ lý. Tuy từng gặp qua Chu Tiểu Bạch nhưng Hoàng sóng thần có chút hoang mang, giúp bạn trả tiền cũng đâu cần rời đi?

Thẳng đến bị đẩy vào trong xe Mặc Duy Chính, Chu Tiểu Bạch mới tỉnh lại, “Tổng tài… tiền kia…”

Mặc Duy Chính khởi động xe xong mới mở miệng, “Trừ vào tiền lương của cô”

“Cái gì!” Chu Tiểu Bạch hét thảm một tiếng, “Trừ vào lương của tôi còn bảo cô ta miễn trả lại!” Nguyên vốn tưởng là tổng tài phung phí, ai ngờ nói nửa ngày mới hay tổng tài phung phí tiền của bạn!

. ________________________

Chú thích

.(1) lão nương : mẹ

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

5 Responses to Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười hai〗

  1. cloudy nói:

    Tốc độ khủng khiếp nàng ơi :-O

    Ước gì VPKN cũng có tốc độ dư này :-s

  2. Dieuph nói:

    Ngay từ đầu đã thích bạn Tiểu Bạch nè rồi. Giừ thì càng ngày càng thích. Lại cắm cổ ngồi chờ. Hi vọng sẽ k phải chờ lâu như Vương phi kiêu ngạo :)

  3. baby_lonton nói:

    Dã man “tiền ơi” mi đâu rồi. Em thấy đi đâu nữ chính cũng có số phận thảm thương a.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s