Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười tám〗


Chương 18

Uống quá chén kết quả chỉ có ba, một mê man, hai đau đầu, ba… mắc tiểu.

Vốn nói người sống không thể nghẹn nước tiểu mà chết, nhưng nghẹn đến tỉnh thì có, Chu Tiểu Bạch đương ngủ trên sofa lăn một vòng xuống đất… Muốn đi vệ sinh quá đi! Với kẻ đại lười như Tiểu Bạch, ngủ nằm trong vòng mục tiêu cuộc đời, dù là đi WC cũng không thể mở mắt phá hư giấc ngủ. Bạn lơ mơ bò dậy, dựa vào phản xạ lâu ngày luyện thành, đứng dậy, đi thẳng, quẹo phải, mở cửa, tìm bồn cầu…

“A…” Đầu gối Chu Tiểu Bạch va phải gì đó ngã khuỵu xuống,  trong một thoáng Tiểu Bạch như bị nước lạnh dội trúng đầu mà tỉnh —— Xong! Sắp ngã vào bồn cầu rồi! Ai ngờ lúc Tiểu Bạch tiếp đất lại chẳng thấy chút cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo nào, mà lại rất mềm mại, lẽ nào… Bạn khi nào lại trang bị đệm ngồi bàn cầu nhỉ?

Mặc Duy Chính đương say giấc nồng đột nhiên gần nửa đêm như bị cả ngọn Thái Sơn ập xuống người, thoáng cái đã tỉnh, trợn mắt trong bóng tối chỉ thấy một bóng đen đang cựa quậy trên người , còn nơi nơi sờ loạn, “Ngươi ngươi ngươi… muốn gì chứ!”

“Bồn cầu… còn biết nói?” Tiểu Bạch so với Mặc Duy Chính còn khiếp sợ hơn, này đúng là chuyện kinh khủng nhất thiên hạ rồi, nửa đêm dậy đi vệ sinh, bồn cầu lại hỏi ngươi muốn làm gì? Tiểu Bạch cười ngơ ngẩn, “Một cái bồn cầu như ngưoi còn dùng vào việc gì, chẳng phải để giải quyết…”

“Giải quyết cái đầu cô!” Mặc Duy Chính nhìn ra là Chu Tiểu Bạch, lật người tống Tiểu Bạch bám dính lấy mình qua một bên, với tay mở đèn.

Tiểu Bạch bị đèn chiếu phải, thanh tỉnh không ít, he hé mắt nhìn Mặc Duy Chính trước mặt, “Tổng tài?”

“Phải.” Mặc Duy Chính cau có đáp, vậy là tỉnh rồi đấy!

“Anh… Sao lại ở trong toilet nhà tôi?” Tiểu Bạch mở to hai mắt nghiêm túc hỏi.

Hỏi xong mới nhận ra …  đừng nói là toilet, ngay cả nhà mình cũng chẳng phải! Hỏng bét!

“Tôi cũng đâu phải cái gì thánh nhân, sao tránh được sai lầm!” Tiểu Bạch cúi đầu khua môi múa mép, tự bồi thêm một câu danh ngôn tăng cường dũng khí.

“Là ‘nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá’ (1).” Mặc Duy Chính nhìn bạn đầy vẻ khinh thường.

“Tôi sợ tổng tài anh nghe không hiểu, giúp anh phiên dịch một chút.” Tiểu Bạch tiếp tục mặt dày.

“Vậy thì thật cảm ơn cô quá…” Mặc Duy Chính nghiến răng nghiến lợi nói, lúc đó sợ Tiểu Bạch nửa đêm tỉnh giấc xảy ra chuyện mới không khóa cửa, không ngờ nhẹ dạ một lần kết quả lại… Hắn đột nhiên nghĩ tới Đông Quách tiên sinh với sói (2).

Tiểu Bạch đảo mắt một vòng ngó nghiêng nhà cửa của Mặc Duy Chính, “Tổng tài… Anh ở đây sao, tôi còn tưởng anh ở lâu đài hoành tráng lắm cơ đấy.” Tuy với một người mà nói ở nhà to cỡ này cũng quá xa xỉ rồi , nhưng so với Tiểu Bạch tưởng tượng thì còn cách xa lắm lắm.

“Ở đây tiện hơn.” Mặc Duy Chính thờ ơ đáp, “Tương đối gần công ty.”

Tiểu Bạch đứng dậy đi lòng vòng “thăm quan” mỗi phòng một chút, “Tổng tài anh cần nhiều phòng vậy làm gì?” ‘Chu môn cẩu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt’ (Cửa son thịt chó để ôi, có thằng đói lả phơi thây ngoài đường) (3) mà! Chu Tiểu Bạch bạn quẫn bách đến có tiền nhà thì hết tiền cơm, tổng tài lại một mình một cõi xa hoa dâm dật!

“Phòng ở quá nhỏ cảm giác đè nén lắm.” Mặc Duy Chính bị Chu Tiểu Bạch dày vò đã hết cả muốn ngủ, dứt khoát tự rót cho mình một ly nước, thêm một ly cho Tiểu Bạch, “Uống nước giải rượu.”

Cảm giác đè nén… Tiểu Bạch quay đầu nheo mắt nhìn Mặc Duy Chính, tổng tài cả sống xa xỉ mà cũng viện lí do, Tiểu Bạch thật quá phẫn nộ! Giật lấy ly nước uống cạn sạch, nhìn Mặc Duy Chính không khác gì Dương Bạch Lao nhìn Hoàng Thế Nhân (4), “Ngủ thôi!”

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Bạch tá túc trong nhà Mặc Duy Chính từ sofa bò lên, “Đúng là thời điểm làm người ta nhiệt huyết sôi trào mà.”

Nói chưa dứt lời một cái đệm đã bay tới trúng đầu Tiểu Bạch, “Sôi trào thì rời giường, gọi heo dậy còn dễ hơn gọi cô.”

Tiểu Bạch cào cào tóc, chùi chùi nước miếng xuống sofa, theo thanh âm của Mặc Duy Chính tới phòng vệ sinh, nhìn tổng tài đang ưu nhã đánh răng, Chu Tiểu Bạch ngây ngẩn cả người, “Tôi… không có bàn chải.”

Mặc Duy Chính liếc sơ bạn một cái, “Lát xuống hàng tạp hóa mua nước súc miệng.”

“Tôi không có khăn mặt.” Tiểu Bạch lại nói.

Mặc Duy Chính nhìn một lượt phòng vệ sinh ngăn nắp sạch sẽ nhà mình, tống tiễn hết bọt kem trong miệng mới đáp, “Lấy tay rửa.”

Tiểu Bạch giật giật tóc, “Tôi không có lược.”

Mặc Duy Chính súc miệng xong lại liếc bạn, “Cô chải đàu hay không cũng như nhau.” Nói xong định bước ra, Tiểu Bạch nhanh miệng gọi lại, “Nhưng… Tổng tài, tôi không có quần áo thay.”

“…” Mặc Duy Chính trầm mặc hồi lâu, “Tôi đưa cô về nhà là được, hôm nay.. cho cô nghỉ.”

Được nghỉ ơi được nghỉ… Vừa nghe được hai chữ như thuốc tăng lực, Tiểu Bạch lập tức tinh thần tỉnh táo, cả đầu say rượu cũng không còn thấy không đau nữa! Giường của bạn, các tiểu thụ của bạn, cởi sạch quang ngoan ngoãn nằm xuống chờ bạn về nào!

Mặc Duy Chính lúc chờ đèn đỏ liếc sang Tiểu Bạch ngồi bên tóc rối tung, quần áo nhăn nhúm còn hoa chân múa tay hưng phấn tột độ, lập tức hối hận đã quyết định cho bạn nghỉ.

Tiểu Bạch tâm tình đặc biệt tốt bèn hạ kính xe ngó ra ngoài, ngay bên cạnh cũng có một chiếc xe dừng đợi đèn đỏ, đúng là tâm tình tốt nhìn cái gì cũng tốt, ánh dương quang lấp lánh, xe cũng đẹp, cả gương mặt tài xế cũng như vậy quen mắt. Quen mắt? Rất quen mắt! Tiểu Bạch lập tức ngây người.

Lã Vọng Thú bên kia cũng rất kinh ngạc hạ kính xe, “Chu tiểu thư?”

Ba tiếng dịu dàng cất lên làm hai người trong xe hết hồn, “Cái gì?” Mặc Duy Chính biến sắc nhìn qua, đường nhìn hai người chạm nhau đúng chỗ Tiểu Bạch còn nguyên bộ dạng mắt nhập nhèm đầu tóc rối tung…

Kết quả cuối cùng là… Mặc Duy Chính đi làm, dù sao hắn sáng nay còn một cuộc họp, Lã Vọng Thú thì đưa Tiểu Bạch qua công ty KM, gặp phải kết quả như vậy chính là vì muốn chứng minh tổng tài với Tiểu Bạch thực sự không có gì, cách tốt nhất là quăng Tiểu Bạch “bỏ chợ”. Tổng tài ngạo mạn nói, “Mang theo cô ta thật sự rất phiền, qua giao lộ này tôi sẽ để cô ta tự đi.”

Lã Vọng Thú lập tức nói, “Như vậy sao được, Chu tiểu thư như bây giờ… thôi, để tôi đưa cô ấy vậy.”

Ngồi cạnh tiểu thụ, Tiểu Bạch liền như cá gặp nước, “Cảm ơn anh, Tiểu Thú!”

Lã Vọng Thú nhẹ nhàng mỉm cười, “Chu tiểu thư đừng khách khí.”

“Gọi Chu tiểu thư gì chứ.” Tiểu Bạch dũng cảm vỗ vai tiểu thụ, nhân tiện “chấm mút”, vai tiểu thụ quả nhiên rất gợi cảm mà, “Gọi Tiểu Bạch được rồi.”

“Tôi còn tưởng Mặc tiên sinh đưa cô về nhà kia…” Ngữ khí của hắn có chút trách cứ, nhìn ánh mắt ngơ ngơ của Tiểu Bạch nói thêm, “Ý tôi là đêm qua.”

“A…” Tiểu Bạch hồi tỉnh lại, “Chuyện kia đâu có gì.” Nói xong bạn bỗng hỏi gấp, “Hôm qua tôi say không nói lung tung gì chứ…” Bạn tự biết bệnh mình rượu vào lời ra, hết hát hò lại chúc rượu.

Lã Vọng Thú mỉm cười, nhớ lại bộ dáng của Tiểu Bạch khi đó, “Không nói gì…”

“Vậy là tốt rồi.” Tiểu Bạch lúc này mới an tâm, cứ nhắc đến chuyện uống rượu hôm qua, mặt tổng tài liền đen như nhọ nồi, Tiểu Bạch căn bản không dám hỏi, ai ngờ cũng chẳng có gì, tổng tài đúng là thích dọa bạn.

.

.

.

Chú thích :

(1)        Nhân phi thánh hiền, thục năng vô quá : trích từ sách của đạo Nho, ý nói “người chẳng thánh hiền, ai không lỗi?”, bạn Bạch không nhớ cả câu, chỉ biết diễn ý nên mới nói thành “cái gì thánh nhân”

(2)        Đông Quách tiên sinh với sói :

Xưa có truyện kể Đông Quách tiên sinh (thực ra đây không cụ thể là tên người mà chỉ vị tiên sinh ở ngoài thành phía Đông) gặp sói như sau :

Dãy Thái Hằng Sơn bây giờ ở tại Hà Bắc Bình Sơn, vào thời xuân thu chiến quốc được gọi là nước Trung Sơn. Có một thời, Triệu Giản Tử của nước Tấn đến săn bắn tại Trung Sơn, bắn trúng một con sói, sói bị thương phóng chạy thì gặp Đông Quách tiên sinh. Đông Quách tiên sinh nhìn thấy con sói thật tội nghiệp bèn ra tay cứu nó.

Không ngờ, con sói sau khi thoát hiểm thì muốn ăn thịt ông ta, Đông Quách tiên sinh cơ trí nói với con sói, nếu hỏi ba vị tiền bối mà cả ba vị đều nói ông ta đáng bị ăn thịt, thì ông ta sẽ ngoan ngoãn để sói ăn. Kết quả, lão thụ, lão ngưu đều nói ông ta đáng bị ăn thịt, cho đến khi gặp một cụ già nói không nên, cuối cùng thì ông ta cũng nhặt lại được mạng sống suýt mất tiêu của mình.

Từ đó về sau, người ta thường dùng “Đông Quách tiên sinh” để hình dung những người không phân biệt thiện ác.

(3)        Kì thực câu này là “Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt” (Cửa son rượu thịt để ôi, có thằng đói lả thây phơi ngoài đường ) – trích từ bài thơ Tự kinh phó Phụng Tiên huyện vịnh hoài ngũ bách tự của Đỗ Phủ, ý tứ là”nhà giàu rượu thịt ê hề không ai đụng, ngoài đường kẻ ngèo chết đói chết rét”, tương tự câu “Kẻ ăn không hết người lần không ra”

Bạn Bạch nhà ta do trí nhớ tồi tàn, nhớ sai một chữ từ “tửu nhục” thành “cẩu nhục” (thịt chó)

(4)        Dương Bạch Lao, Hoàng Thế Nhân là hai nhân vật trong bộ phim “Bạch Mao Nữ” của Trung Quốc, theo ta biết thì đại khái là Hoàng Thế Nhân ỷ thế giàu có ức hiếp Dương Bạch Lao, cưỡng bức con gái ông ta là Hỉ Nhi, còn ép chết ông ta.

Ánh nhìn của Dương Bạch Lao với Hoàng Thế Nhân ra sao, đương nhiên không nói cũng biết!

Bộ phim này thời cách đây mấy chục năm khá có tiếng, bạn nào thử hỏi bậc ông bà chú bác lớn lớn tuổi chút chắc rõ hơn ^^

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

11 Responses to Kế hoạch hủ nữ : Bẻ thẳng thành cong 〖Chương mười tám〗

  1. hmamchuy nói:

    hay quá, chị toàn đọc chui thôi, giờ hay quá phải lên tiếng tí để mong em cố công dịch trọn vẹn.
    Cảm ơn em :D

  2. butterfly_hehe08 nói:

    bạn Bạch so sánh thật hay, mặt đen như nhọ nồi, cười chết mất><

  3. isshiki nói:

    bây giờ em mới có dịp online để com cho chị được, chị thông cảm nha
    ko online được nên cũng chẳng thể post truyện của chi sang TVE được, chị thông cảm nha
    sắp tới em cũng ko thể onl dược nên đành nhờ chị dịch được chương nào thì post sang TVE hộ em nhé, nhờ chị nha.
    dù em ko conm thường xuyên được nhưng ngày nào em cũng chạy ra chạy vô blog chị cả chục l;ần á ( = điện thoại , nhưng đt em ko để lại com được, chỉ có thể đọc thui -_- )
    cả ơn chị nhiều lắm
    em vẫn luôn ủng hộ chị

  4. miren nói:

    tieu bach dung la chua thay quan tai chua do le ma hehehe
    k biet lan nay tong tai xu ly nhu the nao nhi

  5. mbb nói:

    haizzz, anh MDC này dám giao bạn Bạch cho anh Lã à? với kiểu cư xử của anh Lã, ta không nghĩ chàng là nữ vương thụ, hắc hắc

  6. kajzumy nói:

    thanks ss nhìu a! truyện rất hay và vui nữa !^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s