Vương phi kiêu ngạo 〖Chương sáu〗


Chương 6 : Đường Yên

 

“Huynh đừng cười nữa, có được không?”

Hạ Vũ Băng cạn sạch kiên nhẫn quay sang nói với Giang Vũ Dương, lòng thực hối hận đã lỡ kể hết cho hắn nghe chuyện xảy ra hôm nay với Sở Liệt Phong.

Suốt từ lúc đó tới giờ khóe miệng của Giang Vũ Dương không hạ xuống một khắc nào, hệt như nụ cười được đóng khung ở đó, không cách nào di dời.

Trong tình cảnh này, kiểu cười “câm lặng” đó với Hạ Vũ Băng thật không khác chi đang nghe thấy vô số tiếng “hahaha” vây quanh mình, nhức nhối như có gai chích!

Giang Vũ Dương nghe nàng nói thế,vòng cung trên môi còn mở rộng hơn nữa, chậm rãi nhấp một ngụm trà rồi mới lên tiếng :

 “Không ngờ lần này muội với vương gia gặp nhau lại xảy ra chuyện như thế, đúng là duyên phận!”

Gặp một lần đã gọi duyên phận, có cần khoa trương thế không?

Ngay cả như trước đây Sở Liệt Phong với Giang Ngưng Tuyết có gặp gỡ nhau rồi thì một là chỉ có Giang Ngưng Tuyết “thấy” Sở Liệt Phong mà sinh tương tư, hai – còn thảm hơn là Sở Liệt Phong chẳng có chút xíu ấn tượng nào với cô Lâm Đại Ngọc thế giới khác này, vậy nên trưa nay hắn mới không nhận ra nàng.

Mà kể ra cô Giang Ngưng Tuyết này cũng quá đặc sắc đi!

Có danh môn khuê nữ cũng đâu cần ru rú trong nhà, ra ngoài lại chọn nơi hẻo lánh như Hồi Vân cốc, còn bịt thêm mấy tầng sa kín mít đến nỗi người ngoài chẳng ai hay biết mặt mũi cô ta ra sao.

Nếu không có lời xác nhận của mấy vị tiểu thư quen biết với Giang Vũ Mi, Giang Vũ Yến là Giang Ngưng Tuyết cùng lắm chỉ tính thanh tú, e đã sớm có lời đồn tam tiểu thư Giang phủ là đại mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành, điên đảo chúng sinh, hồng nhan họa thủy đến nỗi phải giấu mình như thế!

Trong lúc Hạ Vũ Băng còn mải suy tư, Giang Vũ Dương đã tiếp :

“Ta cũng nghe loáng thoáng Tần vương cùng một vị thiên kim khuê tú nào đó tới Hạnh Hoa lâu, cử chỉ thân mật, mắt đưa mày liếc, hóa ra lại là muội.”

“Cử chỉ thân mật, mắt đưa mày liếc”?

Hạ Vũ Băng hừ lạnh một tiếng, thật không biết đám người đó có mắt hay không nữa?

Nếu trí nhớ của nàng chưa đến nỗi hỏng hẳn, thì cả một buổi trừ mắng hắn chửi hắn, trừng hắn lườm hắn ra đến cười nàng còn không nở lấy một nụ, lấy đâu ra tình nồng ý thắm như vậy chứ?

 Đúng là hoang tưởng!

Giang Vũ Dương nhìn sắc mặt thập phần khó coi của Hạ Vũ Băng, như cười như không hỏi rất chân thành :

“Thế nào? Gặp lại người trong mộng lần này cảm giác ra sao, Tuyết nhi?”

“Ý huynh là người trong ác mộng ấy à?”

“Tần vương quả thực có chỗ sai, nhưng vì sao y lại ra lời ấy thì ta đại khái cũng đoán được.”

Từ xưa tới nay tuy Giang Ngưng Tuyết tính tình trầm lặng ít giao tiếp ngay cả với người trong nhà nhưng đối với Giang Vũ Dương và Giang Vũ Bình, Giang Ngưng Tuyết luôn là đứa em gái sớm chịu thua thiệt mà bọn họ trông nom chăm bẵm từ nhỏ tới lớn, vĩnh viễn không thay đổi.

 Nay Giang Vũ Bình trấn thủ biên quan, dẫu có về kinh thành cũng phải ở riết trong quân doanh, khó bề về phủ, việc lo lắng cho Giang Ngưng Tuyết coi như mình hắn phải gánh, khi nghe có thánh chỉ ban hôn Giang Ngưng Tuyết cho Sở Liệt Phong, tuy bất an vì Sở Liệt Phong nổi tiếng phong lưu nhưng dù sao nàng ta cũng sớm có lòng riêng với vị Tần vương đó, lại được làm chính phi, coi như tạm an lòng.

Đích xác nghe xong việc Sở Liệt Phong nói Giang Ngưng Tuyết là con hoang, trong lòng Giang Vũ Dương cũng vô cùng tức giận.

Nhưng ngẫm lại Sở Liệt Phong xưa giờ hành sự có trước có sau, phong lưu chứ không hạ lưu, đối với nữ nhân chưa từng có lời khinh bạc mà lần này lại thất thố, xem ra mười phần chắc chín là đối với tiểu muội nhà mình có tình có ý.

Vốn đang lo Giang Ngưng Tuyết về Tần vương phủ thành hạ đường thê, nhưng thế này gánh nặng trong lòng cũng nhẹ bớt rất nhiều!

Hạ Vũ Băng không phải không biết Sở Liệt Phong đối mình mang lòng hươu dạ vượn, dù gì người nhìn vào mắt hắn khi đó cũng là nàng, Giang Vũ Dương chỉ nghe kể đã đoán ra, lẽ nào nàng là đương sự lại chẳng hề hay biết?

Nhưng… cứ cho là hắn có ý với nàng đi, chẳng qua gặp có một lần mà thôi, tình cảm thế nào sâu đậm được?

Một chút rung động mà muốn nàng trao hạnh phúc cả đời cho cái gã lạm tình muốn chết đó ấy à?

Đúng là nằm mơ!

Hạ Vũ Băng, chính là người kiên quyết chống phá cái gọi là “tình yêu sét đánh” đến cùng!

Vả chăng, nam nhi đại trượng phu vì lấy lòng một thiếu nữ mới quen mà đi nói xấu vị hôn thê danh chính ngôn thuận trong khi còn chưa biết người ta nhân phẩm ra sao, mặt mũi thế nào, đúng là hạ lưu!

Như đoán được ý nghĩ trong lòng Hạ Vũ Băng, Giang Vũ Dương dịu dàng khuyên :

“Vương gia chưa biết muội là ai đã bị tứ hôn, trong lòng có lẽ cũng bất mãn nên mới mạo phạm, hà tất trách y?”

Nói xong cả cười, bồi thêm một câu:

“Sau này bắt y dùng cả đời trả muội là được!”

Hạ Vũ Băng sầm mặt :

“Như vậy thì lợi cho hắn quá rồi!”

Miệng nói tay vẫn không ngừng vạch vạch những đường phác của một tấm kính viễn vọng trên một tờ giấy khổ lớn, cau mày nói tiếp.

“Huynh thực sự nghĩ muội muốn gả cho cái gã làm chồng khắp thiên hạ rồi ấy à?”

Nói gọn một câu, trong mắt nàng, Sở Liệt Phong chẳng qua là hạng “kĩ nam” cao cấp mà thôi.

Giang Vũ Dương chưa kịp nói gì, từ ngoài cửa đã vang lên tiếng vỗ tay đặc biệt vang dội :

“Hay, hay lắm! Quả nhiên có câu kẻ sĩ ba ngày không gặp, tam tiểu thư nhà ta một tháng không được diện kiến liền đại biến thân thành người khác rồi!”

Thanh âm của nữ nhân, trong trẻo thanh thoát. Không phải Giang Vũ Yến, Giang Vũ Mi, giờ này còn ở Giang phủ, rốt cuộc là ai?

Ý nghĩ vừa chuyển, Hạ Vũ Băng đã thấy trước mắt xuất hiện một nữ tử áo tím, mi dài mắt sáng, thần thái uyển chuyển nhanh nhẹn, miệng cười tươi sáng:

“Vũ Dương, ngươi xem đấy! Đến A Ngưng cũng nói thế rồi, lão cổ hủ như ngươi cũng đổi tư duy đi là vừa!”

“Ta mà là lão cổ hủ, thì cha ta với đại ca còn bị cô gọi là gì nữa đây?”

Nữ tử không thèm lý gì đến hắn, bĩu môi một cái rồi quay sang cười cười với Hạ Vũ Băng.

Giang Vũ Dương sờ sờ mũi, cười khổ một nụ, song khóe mắt lại thấp thoáng nét gì khó đoán, như mừng vui, như trông chờ, như dịu dàng, như dung túng…

Tất cả chỉ lóe lên tựa sao băng rồi chợt tắt, nhưng vẫn bị Hạ Vũ Băng thấy được.

Khóe miệng nàng khẽ nhếch, xem ra quan hệ hai người này không đơn giản rồi!

Vừa hay lúc ấy Nhã nhi cũng bước vào phòng, nhìn thấy nữ tử xa lạ lập tức kêu lên mừng rỡ:

“Yên tiểu  thư, tiểu thư về khi nào vậy?”

Hạ Vũ Băng lòng thầm “À!”lên một tiếng, giờ thì chắc chắn trăm phần nàng ta là Đường Yên, cháu bên ngoại của lão phu nhân Giang phủ, năm 10 tuổi sau khi mẹ mất, cha lấy kế mẫu thì được lão phu nhân đưa về nuôi, Đường gia thì một năm mới trở lại một lần, tính đến nay cũng được 13, 14 năm, với Giang Vũ Dương coi như thanh mai trúc mã.

Từ lúc Hạ Vũ Băng nhập thân Giang Ngưng Tuyết đến nay, sở dĩ không gặp vì đến kì nàng ta về thăm nhà, hơn một tháng mới quay lại Giang phủ.

Đường Yên cũng rạng rỡ đáp lại Nhã nhi :

“Nha đầu này, chủ tớ nhà ngươi cứ như gặp tiên về hay sao, ai nấy đều xinh đẹp hơn không biết bao nhiêu mà kể vậy? Lại cả đây ta xem nào!”

Nàng ta xoay xoay ngắm nghía Nhã nhi mấy vòng, lại kéo cả Hạ Vũ Băng vào :

“Ừm, dạo này nhìn muội có thần thái lên nhiều đấy, không uổng công ta mang từ Kinh Châu về bao nhiêu là thứ, tô son điểm phấn mà mặt ủ mày chau thì không đẹp chút nào!”

Nói đoạn vỗ tay ra hiệu một cái, hai gã hạ nhân từ ngoài khệ nệ bưng vào cả một rương lớn, mở ra chỉ thấy đầy chật nào vải vóc, son phấn rồi trâm cài vòng xuyến đủ cả, không thiếu thứ gì.

“Muội cứ tùy ý lựa, quà cho trưởng bối trong nhà ta có cả rồi, còn lại phần muội cùng Tiểu Mi, Tiểu Yến thôi.”

Quả là con gái của Đường Minh đại thương nhân đứng đầu cả một dải miền Đông có khác!

Nhìn số đồ này, xem ra Đường Minh cũng không phải bạc đãi con gái, cớ sao chỉ vừa lấy người khác đã đưa con cho Giang lão phu nhân nuôi nấng?

Đúng là khó hiểu!

Hạ Vũ Băng tiện tay nhấc lên một xấp vải mảu lam, lòng bỗng nghĩ tới một đôi mắt xanh…

Sắc lam băng giá lại có thể nào nóng cháy đến như thế?

Thoáng như màu biển, thoáng như màu trời, thoáng lại như thứ ánh sáng mê huyễn khó lường…

Tim vô cớ bật lên một nhịp khiến Hạ Vũ Băng vội buông tấm vải trên tay, cố nén thứ tâm tình kỳ lạ ấy.

Lần sau, nhất định nàng sẽ không nhìn vào “vùng nguy hiểm” đó nữa!

Thầm dặn lòng như vậy, Hạ Vũ Băng bình tĩnh lại ngước lên mới thấy ba cặp mắt đang nhìn mình chăm chăm.

Nàng khẽ nhíu mày :

“Có chuyện gì sao?”

“Câu này bọn ta hỏi muội mới đúng!”

Giang Vũ Dương thần sắc cổ quái đáp lời nàng, đồng thời Đường Yên cũng nói :

“Thời gian muội đứng yên ngó mảnh vải đó đủ để ta uống hết chung trà rồi đấy, thích nó đến thế sao?”

Bản thân Hạ Vũ Băng cũng kinh ngạc vô cùng, lẽ nào nàng nãy giờ chỉ nghĩ tới…

Đường Yên chợt cười rộ lên :

“Đừng nói là A Ngưng nhà chúng ta đang nhớ tới tình lang đấy nhé. ‘Tận nhật tư quân bất kiến quân (1) đây!”

Hạ Vũ Băng biến sắc, lập tức phủ nhận :

 “Tỷ nói gì vậy? Tình lang nào chứ?”

“Vậy vị hôn phu thì sao? Như Tần vương ấy?”

Hạ Vũ Băng không thèm đáp nữa, chỉ quắc mắt lên phẫn nộ, dù kì thực phẫn nộ vì Đường Yên nhắc đến Sở Liệt Phong thì ít, giận bản thân sơ suất còn nhiều hơn.

Đường Yên nhún vai, mỉm cười tinh quái với Giang Vũ Dương cùng Nhã nhi, thình lình nói :

“A Ngưng, đã vậy, ngày mai cùng ta tới Long Sơn tự cầu duyên nhé?”

Ba người còn lại trong phòng đều kinh ngạc không nhẹ, ánh nhìn trong mắt Giang Vũ Dương càng thêm sâu xa khó đoán.

Hạ Vũ Băng tuy mới tới, nhưng cũng biết Long Sơn tự là nơi nổi tiếng thế nào.

Nghe nói cả mấy trăm năm trước, vị hoàng đế khai quốc của Thương Lan – Khai Nguyên đế Sở Liệt Hoàng trên đường bị địch truy đuổi, hạ trại dưới chân Long Sơn, nửa đêm mộng thấy được gặp “tiên nữ” có bớt son trên má, sáng hôm sau lên núi quả nhiên cứu được một thiếu nữ y hệt trong mộng nằm ngất trong rừng.

Thiếu nữ đó về sau trở thành Anh Hoa đế hậu, thê tử duy nhất của Khai Nguyên đế, đã cùng phu quân nam chinh bắc chiến, xây dựng Thương Lan thành một quốc gia hùng mạnh trong thời gian ngắn đến kinh ngạc.

Để ghi nhớ cũng như cảm tạ thần linh đã dẫn đường cho cả hai gặp gỡ, Khai Nguyên đế đã cho dựng Long Sơn tự ngay trên núi xưa, dần dần nơi này khói hương cực thịnh, đặc biệt cầu duyên nghe nói vô cùng linh nghiệm, chẳng nơi nào bằng, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nô nức kéo về.

Câu chuyện mà theo Hạ Vũ Băng là cực kỳ nhảm nhí này không những ghi đầy trong sách sử của Thương Lan, mà ngay cả cái cô Giang Ngưng Tuyết kia cũng làm không biết bao nhiêu bài thơ ca ngợi “mối tình trời định” này, khiến Hạ Vũ Băng muốn quên cũng quên không được.

Đường Yên muốn nàng cùng đi làm gì chứ?

“Ai, ta năm nay 24 tuổi rồi, chỉ thêm một năm nữa thôi e là cả đời làm bà cô mất, đi cầu duyên là chuyện đương nhiên, còn A Ngưng đã không thích vương gia, chi bằng tới đó tìm một thanh niên tài tuấn hợp ý có hơn không?”

Nói đoạn, nàng ta quay sang nhìn Giang Vũ Dương đầy khiêu khích.

Thánh chỉ ban hôn, mà Đường Yên nói cứ như chuyện chơi vậy, sơ sẩy là phạm tội khi quân chém cả nhà cũng nên!

Giang Vũ Dương vừa định mở miệng nhắc nhở, bỗng khẽ chớp mắt, nụ cười đặc biệt xán lạn đột nhiên xuất hiện trên môi:

“ Nói cũng phải, Tần vương đã nhân phẩm kém cỏi, tính cách không ra gì như vậy thì ngày mai muội cứ tới Long Sơn tự, biết đâu lại cầu được mối duyên tương ngộ một đời một kiếp?”

“Vũ Dương, không ngờ ngươi cũng có ngày nói được câu này! Bằng hữu 14 năm coi như không uổng!.”

Giang Vũ Dương chỉ đáp lại Đường Yên bằng một ánh nhìn đầy ý tứ sâu xa, nàng ta bèn quay sang dặn dò Hạ Vũ Băng mấy câu sau đó cả hai cùng đứng dậy, sóng vai rời khỏi Tĩnh Tuyết hiên, để lại một chủ một tớ chẳng hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra, mà…

Hạ Vũ Băng nhún vai, trở về với bản thiết kế đang phác thảo dở, đi hay không cũng chẳng can gì đến nàng, dù sao cũng phải mấy ngày nữa thứ mà nàng cần mới làm xong, từ giờ tới đó ra ngoài cho khuây khỏa cũng không phải tệ!

“Một tháng không được diện kiến liền đại biến thân thành người khác.”

Hạ Vũ Băng nhớ lại, thầm cười nhạt, Đường Yên không biết nàng ta đã gần với sự thật đến thế nào đâu!

Cách Tĩnh Tuyết hiên một quãng xa, Đường Yên mới hỏi Giang Vũ Dương :

“Sao A Ngưng một tháng không gặp đã thay đổi đến thế, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Giang Vũ Dương do dự một chút, chậm rãi đáp :

“Ta cũng không biết.”

Đường Yên nhìn y chăm chú, mày liễu khẽ cau .

Thấy nàng như thế, Giang Vũ Dương bèn tiếp :

“Nữ nhân lúc nào chẳng ưa thay đổi, biết đâu đây mới là cá tính thật của nó?”

Đường Yên sao chấp nhận nổi mấy lời này, nhưng thấy thần sắc của hắn, cũng không bàn tiếp nữa, chỉ hỏi :

“Ngươi đang âm mưu gì thế?”

Giang Vũ Dương khẽ lắc đầu :

“Chẳng qua bị cô mắng là lão cổ hủ nhiều rồi, lần này thay đổi một chút!”

Đường Yên đời nào tin hắn, phẩy tay bước vượt lên trước.

Nhìn vẻ trẻ con của nàng, Giang Vũ Dương những muốn bật cười, song như nhớ tới chuyện gì, bèn lấy giọng nghiêm nghị :

“Còn cô thì sao? Không nói không rằng về bên đó, lại lẳng lặng về đây lúc khuya khoắt thế này, xảy ra chuyện gì rồi?”

Nàng không đáp, chỉ ngẩng đầu lên nhìn mảnh trăng hạ huyền chênh chếch.

Tà áo tím nhẹ nhàng phiêu phất, một mùi hương dìu dịu nương theo làn gió đêm truyền đến bên Giang Vũ Dương, quen thuộc đến say lòng.

Tay hắn vươn ra trong vô thức, tựa hồ muốn chạm tới đóa tử đinh hương mĩ lệ như gần lại như xa ấy.

Trong một thoáng thôi, thanh âm của Đường Yên chợt vang lên, nhẹ như một hơi thở :

“Người đó, đã mang sính lễ tới gặp cha ta rồi…”

Một câu, đủ để bàn tay kia ngừng lại giữa không trung.

Nàng xoay lưng về phía hắn, giọng như pha chút cười cợt :

“Ngươi, còn chờ tới khi nào? Nàng ta chắc cũng nóng lòng lắm rồi, biết không?”

Một hồi lâu, Giang Vũ Dương không nói lời nào.

“ Xem ra lần này cô quay lại cốt để chia tay.”

Câu đáp không nhìn ra tâm tình hắn, Đường Yên nghe chỉ cười nhạt :

“Có lẽ vậy!”

Mộng, đẹp mấy rồi cũng phải tỉnh…

Giữa lúc hai bóng áo tím cùng áo trắng kia mải ngắm trăng trông gió, một kẻ áo đen lại đang bận làm một chuyện chẳng chút nên thơ nào : “Theo dõi”

Quấn mình trong bộ đồ dạ hành, toàn thân đen tuyền chỉ chừa mỗi hai con mắt, cùng võ công siêu quần bạt tụy của bản thân, kẻ đó hoàn toàn tự tin nếu chơi trò “Đố em” trong bóng tối, dám chắc không ai nhận ra hắn ở đó, càng không biết hắn là ai!

Tuy nhiên, hắn đã hoàn toàn quên mất một điều.

Cả Thương Lan này, người có đôi mắt như hắn, chỉ có một.

Tần vương Sở Liệt Phong, mắt xanh độc nhất vô nhị, màu xanh kế thừa từ vị Anh Hoa đế hậu mà mỗi đời chỉ xuất hiện trên một người trong hoàng tộc, một sắc xanh đến cả tộc Quan Diên phía Tây cũng không có.

Ngay cả trong bóng tối, đôi mắt ấy cũng sáng lên như hai vì sao không khi nào tắt.

Bình thường mỗi lần đi thám thính gì đó giữa đêm khuya, Sở Liệt Phong đều dùng nội lực yểm đi ánh sáng bất thường phát ra từ mắt mình.

Riêng lần này, trong một khắc, hắn quả thực đã quên béng!

Vì vậy, hắn mới bị Giang Vũ Dương phát hiện, tuy rằng hắn hoàn toàn không biết.

Một đại tướng quân, lại phạm sai lầm sơ đẳng như thế sao?

Đơn giản, vì hắn đang giận đến mất cả lý trí!

Hắn đang bận nguyền rủa mười tám đời tổ tông thằng nhóc Giang Vũ …

À không, không được rồi, hình như tổ tông của Giang Vũ Dương cũng là tổ tông của “nàng”, hắn không được chửi…

Vì lý do ấy, hắn quay sang mắng nhiếc, rủa xả Giang Vũ Dương không tiếc lời.

Ngày thường tay đó gặp hắn lúc nào cũng đầy đủ cấp bậc lễ nghĩa, cũng nói hay hơn hát.

Ấy thế mà đến lúc cần lại dám bán đứng hắn không thương tiếc!

Cầu duyên cái gì chứ? Thanh niên tài tuấn gì chứ?

Thanh niên tài tuấn đệ nhất Thương Lan này không hắn thì ai, Giang Ngưng Tuyết còn muốn tìm ở đâu nữa?

Tên Giang Vũ Dương đã không ngăn nữ nhân kia dẫn vị hôn thê của Sở Liệt Phong đi tìm “sừng” cắm lên đầu hắn thì chớ, còn cổ vũ nàng đi tìm “mối duyên tương ngộ”?

Ghê tởm, đúng là ghê tởm!

Nếu đêm nay không phải hắn chẳng quản nhọc mệt tới đây, e rằng đã ngây thơ tin vào bộ mặt ngụy quân tử kia rồi!

Đầu óc Sở Liệt Phong xoay mòng mòng giữa một đống ngôn từ chỉ có cánh lính quanh năm bán mạng ngoài sa trướng mới dùng, trước nay tuyệt chưa có ai nghe thấy một chữ trong số ấy thốt ra từ miệng vị vương gia phong lưu đệ nhất này cả.

Một tiếng “rắc” như có thứ gì bể nát trong tay hắn…

Ai, thì ra là cái thứ kì quái be bé trong trong tròn tròn khi nãy hắn thấy đặt ngay gần cửa sổ phòng Giang Ngưng Tuyết, đương cầm lên xem thì nàng cùng a hoàn từ đại sảnh trở về, tiện tay cầm đi luôn.

Hắn tặc lưỡi, chắc cũng chẳng có gì quan trọng, nàng sẽ không phát hiện đâu…

Đúng lúc ấy, một tiếng gầm ghê hồn vang lên chút nữa làm Sở Liệt Phong ngã lăn từ trên cái cây sát Tĩnh Tuyết hiên xuống đất :

“Sao lại thế được?”

Tiếng quát thét cực quen với hắn, kể từ trưa nay.

Chỉ nghe cô bé a hoàn sợ hãi đáp :

“Nô tỳ nhớ là chiều tối còn thấy nó ở đó mà?”

“Trời ơi, miếng kính của ta…Bao nhiêu công mới mài được thành như thế!”

Tuy hắn không biết “miếng kính” của nàng có đúng là thứ đã thành bột mịn lóng lánh trong tay hắn không, nhưng trực giác cho hắn biết, tốt nhất lúc này nên len lén chuồn sớm cho rồi…

+++++++++++++++++++++++++++++++

Thần Dã Lam đứng im như tượng trong thư phòng Tần vương phủ, đến thò mặt ra ngoài cũng không dám.

Giờ chỉ cần bước một bước khỏi căn phòng đã bị Vương gia hạ lệnh cấm, cái đám nữ nhân muôn hồng ngàn tía, váy áo lụa là, phấn son tô trát ấy nhất định sẽ bâu lấy hắn như phát cuồng.

Hắn sẽ chìm ngập trong biển thắc mắc :

“Vương gia đâu rồi?’

“Vương gia tới phủ nào?”

“Vương gia lại nhắm trúng cô nương nhà ai?”

….

Mà hắn, đương nhiên đâu thể nói Sở Liệt Phong đã mò tới chỗ vị hôn thê tương lai rồi kia chứ!

Bầy mĩ nhân, nghe Hồ tổng quản nói suốt từ lúc Hoàng thượng ban hôn cho Vương gia xong đã khóc lên khóc xuống, náo loạn không biết bao nhiêu mà kể…

Đi theo Sở Liệt Phong chừng ấy năm, dẫu xông trận giết địch cũng không khiến Thần Dã Lam sợ bằng đối phó với bầy trước mặt giai nhân sau lưng dã thú ấy được.

Y theo ý hắn, đời này kiên quyết tránh xa các vị “yểu điệu thục nữ” chính là cách giữ mạng tốt nhất!

Nhưng, Sở Liệt Phong lại không nghĩ thế, mà còn ra sức làm ngược lại.

Đến hôm nay gặp được nữ nhân dữ hơn cọp ấy, không hiểu “Phong lưu tình thánh” trúng cái tà gì mà về đến phủ cũng ngơ ngẩn mất hồn mất vía, bỏ hết cơ thiếp bên ngoài, giam mình trong thư phòng đến tận chiều tối.

Kinh khủng nhất, là hắn lại không ngừng lảm nhảm mấy câu như :

“Ngươi nói xem , nàng là Giang Ngưng Tuyết?”

“Ngươi nói xem , nàng có giận ta không?”

“Ngươi nói xem, nàng…”

Cứ tự hỏi, tự trả lời, lúc cười ngô nghê lúc lại mặt ủ mày chau.

Chỉ còn thiếu một khắc nữa, Thần Dã Lam đã phái người tới phủ quốc sư xin đến xem bệnh cho Vương gia rồi!

Ai ngờ, hắn thình lình vọt dậy, thay đồ dạ hành chuồn đi, đến đâu thì cũng không khó đoán…

Tuy nói là với võ công của Sở Liệt Phong, ở Thương Lan này so được coi như đếm trên một bàn tay, muốn ám toán cũng không phải dễ, nhưng ấy là lúc hắn còn thận trọng tinh tường, giờ thì…

Nhìn ra bóng trăng càng lúc càng lên cao ngoài cửa sổ, Thần Dã Lam chỉ đành âm thầm thở dài….

Vương gia, xin người mau về cho!

Tựa như ông trời nghe được lời cầu khấn của Thần Dã Lam, ngay lúc ấy một bóng đen vọt qua cửa sổ vào phòng, quen đến độ chàng cận vệ cũng không buồn phản ứng.

Quả nhiên, Sở Liệt Phong kéo tuột khăn che mặt, để lộ làn da trắng nõn như ngọc lấm tấm mồ hôi ánh lên lấp lánh dưới ánh trăng mông lung, với tay tự rót lấy một chén trà uống cạn.

Rất may, động tác này của hắn vẫn ưu nhã như xưa, bằng không Thần Dã Lam nhất định phải tới phủ quốc sư một chuyến.

Sở Liệt Phong im lặng hồi lâu, mãi một lúc sau mới mở miệng, rành rọt từng chữ một :

“ Sáng mai chúng ta lên Long Sơn tự.”

Thần Dã Lam chớp mắt, ý như muốn hỏi “Để làm gì?”

Sở Liệt Phong đáp lại bằng một nụ cười, đầy mị hoặc với nữ nhân, nhưng trong mắt Thần Dã Lam thì cực kì gian xảo :

“ Đương nhiên là cầu duyên rồi!”

__________________________________________________

Chú thích :

(1)Tận nhật tư quân bất kiến quân:  Ngày ngày nhớ chàng chẳng thấy chàng

Đây là câu thơ trích trong “Trường Tương tư” của Lương Ý Nương thời Ngũ đại, thú vị nhất là có mấy câu nghe khá quen với dân Việt ta như :

“Ngã tại Tương giang đầu,
Quân tại Tương giang vĩ.
Tương tư bất tương kiến,
Đồng ẩm Tương giang thuỷ.”

Dịch nghĩa :

Thiếp ở đầu sông Tương

Chàng ở cuối sông Tương

Nhớ nhau không thấy mặt

Cùng uống nước sông Tương

Dịch thơ :

Đầu sông Tương em đợi
Cuối sông Tương chàng mong
Nhớ nhau mà chẳng gặp
Cùng uống nước chung dòng.

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Vương phi kiêu ngạo. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

33 Responses to Vương phi kiêu ngạo 〖Chương sáu〗

  1. Fox nói:

    Lâu lắm rồi mới được gặp lại cặp đôi này T^T
    Cảm ơn các bạn dịch nha :*:*:*
    Truyện hay dễ sợ, mỗi chương 1 cảnh hoạt náo thật “đầm ấm” và “vui vẻ” >:)
    Vậy là vấn đề với tác giả đc giải quyết rùi sao? Hi vọng sẽ đc đọc truyện này đều đều :”>
    Thank you all >:D<

    *ngóng chương sau xem 2 anh chị đi cầu duyên =))*

  2. Pikachu nói:

    Cam on ss da tro ve voi VPKN! Minh k theo “Ke hoach hu nu” nen danh cho bo nay cua ss vay!

  3. cloudy nói:

    =)) kính cụa e Tuyết =)) E í mah biết thì anh Phong đi đời nhà mah doài

    :”> càng đọc càng thấy anh P ngu ngơ dễ sợ :”>

    mah chuyện của anh Dương và bạn Yên là ntn ? khó hỉu quá , theo ánh mắt anh í nhìn bạn Yên thì rõ ràng là có vấn đề …

  4. Meo meo nói:

    Tem…..
    Thanks ss,
    Way lai với truyện này rùi neh` *tung hoa*
    2 a chị này đến là lạ, thjk Giang Ngưng Tuyết kja, chắc sẽ làm vương gia khốn đốn 1 phen :D

  5. Amila nói:

    Mình bắt đầu có hứng với anh Dương :)). Coi bộ chuyện tình của anh với Đường Yên còn gian nan hơn cặp đôi chính à nha.

    Ko còn gì để nói với anh phong lưu tình thánh XD. Càng ngày càng hết chữa a, lại còn trèo tường vào nhà khuê nữ giữa đêm =)), dám đợt sau anh giả trang thầy bói quá~

    • Amila nói:

      Y theo ý hắn, đời này kiên quyết tránh xa các vị “yểu điệu thục nữ” chính là cách giữ mạng tốt nhất!

      Sau khi đọc lần 2 thì phát hiện ra cái này =)). Ôi chao, thiệt là khiến trí tưởng tượng bay xa nha~ *thứ lỗi cho trái tim fangơ mỏng manh =))*.

  6. linkin_toxik nói:

    Mừng rớt nước mắt. lâu rồi mới thấy cặp đôi này. Từ giờ ss có post đều k ss?

  7. Windy nói:

    Woa cuối cùng cũng thấy lại bạn Tuyết với bạn Phong!thank ss!

  8. tramy nói:

    Lau lam rui moi lai dc doc truyen nay.Mung wa
    cho ss dich tip thui

  9. zen ilu nói:

    hay ua’ :(( ta cho chap moi cua nag` :x

  10. ladybjrd nói:

    ôi chao, đợi mãi rồi cũng được đọc chap 6.
    Thanks dịch giả.

  11. thaonguyen nói:

    Hay wa ban, co gang len nhe.

  12. soujiokita60 nói:

    ss Bạch Nương em yêu ss nhiều lắm. xúc động quá khi có cả VPKN và hủ nữ. mừng muốn khóc. Thanks ss nhiều.

  13. miren nói:

    huhu
    co chuong moi
    minh moi mat ngam trong
    hay that ay cam on ban nhieu nhieu nhiu
    yeu the khong bet
    truyen that hap dan the ma co le ca thang moi co mot lan
    nhung thay co la thay an ui roi
    yeu ban the khong biet
    hihi
    cam on nha
    anh chang nha chung ta chet me co nang roi
    hahahaha

  14. wachan nói:

    Ôi ~ Băng tỷ back back a ~ :X

    Há há há!! Vị phong lưu chứ ko hạ lưu đã tiến hóa thành phong lưu đi kèm hạ lưu rồi =)) Ảnh ngốc quá đi ah ~ cái khúc về nhà ngẩn ngơ ý ~ :X

    Bị thik anh Dương nhé ~ ôi, cầu cho anh vs Đường Yên đc xuôi chèo mát mái. Hix, lại còn vị cô nương nào nữa chưa xuất hiện đây? Là hôn thê của anh chăng? :- Đang mong chờ xem anh là công hay thụ :”>

    Anw, thanks ~~ :X:X:X:X:X:

  15. pisces nói:

    bạn ơi cô găng dịch nhanh nhanh nha mình mong chap mơí của bạn:). Thanks

  16. phiyen nói:

    ui ui comt cám ơn ss đã rùi mới đọc. nước mắt hạnh phúc tuôn trào TT^TT thật sự cám ơn ss nhìu lắm. hem bít ss đã có tý hứng thú nào với bộ này chưa ;;) mong là đừng dừng lâu quá (_ _”)!!!

  17. phuongviti nói:

    huhuhu. gan` 1 thang troi` cuoi cung da~ co’ chap moi!
    vay. la` xep^’ gach. ngoi` cho` them 30 ngay` nua de co’ chap 7. huhuhu~>.<~
    Cac' ban dung` voi. mung`…

  18. meoconlunar nói:

    Trời ơi trời ơi trời ơi, hôm nay chắc mừng đến mất ngủ mất thôi. Rốt cuộc bạn Nương đã cho mọi người đọc tiếp chương mới rồi, hạnh phúc quá hạnh phúc quá. Com hơi điên vì giờ tâm trạng cũng đang tưng tưng ^^

  19. Tuyet Nguyễn nói:

    thanks các bạn!
    Thật sự là truyện này đọc đã thấy buồn cười từ chương 1 rồi!
    cố lên nha!

  20. octieukl nói:

    oh hay hay wa
    thanks ban nhiu nhiu…
    mong ban tip tuc deu deu co chuong moi…….
    ^.^

  21. Phương Dung nói:

    Ôi !! mong nhớ ngày đêm cuối cùng cũng được đọc tiếp truyện rùi. hu hu hu

  22. Tuần sau sẽ có chương mới :)

  23. nobita nói:

    hu hu,tuần sau rồi này bạch nương à! :((, …ta hồi hộp, đau tim mà chết mất thôi! dặn lòng, nhẫn nại, nhẫn nại.
    rồi,ta lại đợi nàng, bạch nương ạ! *cười hiền lành*

  24. babemooie nói:

    @BN: Thanks nàng.*ôm ôm, hun hun, sờ sờ* ;))

    P/s: dòng tộc nhà anh này có ai tên Sở Liệt Dương hem nàng. *mắt chớp chớp*.

  25. www26590 nói:

    truyện càng lúc càng hay,hóng chap sau quá
    thanks bạn :))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s