Vương phi kiêu ngạo 〖Chương tám〗(Phần 1)


Chương 8 : “Vương phi của ngươi, ta định chắc rồi!” (phần 1)

 

Hối hận!

Hối hận muốn chết!

Chỉ có bốn chữ ấy mới đủ để diễn tả tâm trạng của Hạ Vũ Băng lúc này khi nhìn sang hội buôn tin vỉa hè vừa họp ngay Tĩnh Tuyết hiên.

Thành phần của thông tấn xã mini này cũng chẳng phải ai xa lạ, quanh quẩn cũng chỉ có Đường Yên, Giang Vũ Yến, Giang Vũ Mi rồi mấy a hoàn như Nhã nhi, Tiểu Thúy  nhưng vậy cũng đã quá đủ để khiến nàng thiếu điều muốn học em Lâm ôm đầu mà ngất cho rồi.

Còn gì bi đát hơn khi thân làm đối tượng bị cười nhạo ngay tại đương trường mà chỉ có thể trừng mắt lên nhìn thiên hạ, miệng lưỡi đủ cả mà chẳng thể biện minh được câu nào?

Tất cả, cũng chỉ tại cái gã họ Sở chết tiệt kia…

Hạ Vũ Băng vừa nghĩ tới đó, đã nghe giọng Đường Yên rất hợp thời vang lên, hào hứng cực kỳ :

“Các muội không biết chứ, khi ấy Tần vương thực là oai phong lẫm lẫm, khí phách vạn phần…”

“Khi ấy” – chính là khi Sở Liệt Phong biết đại thế đã mất, chạy cũng chẳng kịp nữa rồi bèn thẳng lưng ưỡn ngực, bày ra tư thế cùng phong độ hào hùng khí khái khôn tả hệt như đang đứng trước mười vạn đại quân, trong mắt bao người chứng kiến đích thực là một đại mĩ nam tử đương tận hiển quang mang rạng rỡ lu mờ cả nhật nguyệt, nào ai hay biết…

Kỳ thực, vừa nghe Hạ Vũ Băng quát một tiếng, hắn đã thấy tứ chi một trận run run, muốn nhấc chân chạy cũng không lấy đâu ra sức, chỉ đành cười cầu tài mong được thoát thân – kiểu cười mà sau này mỗi lần nương tử đại nhân của hắn nhìn thấy đều lạnh lùng phán một câu : “Cười đến ngu ngốc!”

Còn bây giờ, Hạ Vũ Băng không chỉ thấy hắn ngu ngốc, còn thấy hắn rất đáng chết.

Hiên ngang bất khuất như vậy, hắn tưởng hắn là Kinh Kha sang Tần (1) hay bậc tiền bối cách mạng trung kiên sắp lên đoạn đầu đài?

Giá như thực có thể lôi hắn ra chém, Hạ Vũ Băng cũng đã làm rồi, chỉ tiếc…

“Mình đúng là vô dụng!” – Hạ Vũ Băng cay đắng nghĩ – “Nếu là người đó chẳng phải xong lâu rồi?”

Nhớ khi xưa người kia chỉ vừa sáu tuổi đã hùng hồn tuyên bố “ Ai làm ta chảy lệ, ta cho hắn chảy máu!”, sự thực về sau đừng nói có ai làm y chảy lệ mà ngay cả số người dám đắc tội với y cũng đếm trên đầu ngón tay, nhưng những kẻ bị y làm cho tức hận đến thổ huyết thì nhiều không kể xiết.

Thù lớn thù nhỏ, chưa có cái nào y không trả được, còn trả đến thống khoái tận cùng, trong khi Hạ Vũ Băng…

Cứ cho là cô nàng biết chính xác chữ số thập phân thứ 144 của số  (2) là bao nhiêu, tính toán được quỹ đạo của một quả tên lửa, thậm chí dư sức xác định được ngày nào giờ nào sẽ xảy ra thiên thực (3) đi nữa nhưng…

Nói gọn một câu, giả như bây giờ Sở Liệt Phong có rớt xuống núi, Hạ Vũ Băng có thể lập tức tính được ngay hắn sẽ chạm đất sau bao lâu, nhưng bảo cô nàng làm sao đẩy Sở Liệt Phong rớt xuống núi thì lại là chuyện khác!

Một người xưa nay thiên chi kiêu nữ đi đâu cũng được sủng, chuyện gì bất lợi liền có ngay người khác sau lưng âm thầm giải quyết thay nhanh đến cô nàng cũng chẳng kịp biết có việc như vậy, một mình một đường bằng phẳng thênh thang mang theo tự tin cứ thế quang minh chính đại thành tính, nhất thời phải tìm cách “hại” người ta thật có chút khó, nhất là khi bản thân Sở Liệt Phong với Hạ Vũ Băng cũng chẳng phải có thù, tối đa chỉ là có “ý xấu” với nàng mà thôi.

Cũng vì lẽ đó, lúc ở Hạnh Hoa lâu bị hắn chọc giận Hạ Vũ Băng cũng chỉ biết xoay người bỏ về trút hận lên con búp bê vải chứ có cắn được của Sở Liệt Phong miếng thịt nào?

Lần này theo phản xạ mới thốt ra câu “Ngươi chết chắc rồi!” song bản thân Hạ Vũ Băng nào đã biết phải làm sao để hắn “chết chắc”?

Lẽ nào lại dẫm nốt một chân nữa cho cân?

Hành vi ấu trĩ như vậy mà lặp lại đến Hạ Vũ Băng cũng thấy xấu hổ, nhất là ở đây còn không biết bao nhiêu người mà tuyệt đại đa số là các thiếu nữ tới cầu duyên đương nhìn Sở Liệt Phong đầy si mê, chực chờ mong lọt mắt xanh của “Phong lưu tình thánh”!

Hạ Vũ Băng với Sở Liệt Phong mắt nhỏ trừng mắt to một hồi, giằng xé khổ sở hết sức mà chẳng biết cách nào giải tỏa lại còn bị hàng loạt ánh mắt hiếu kỳ lại đố kỵ vây quanh khiến nàng quả đã đến giới hạn chịu đựng, bất giác dậm chân bật thốt một câu.

Một câu Hạ Vũ Băng cả đời chưa từng nghĩ sẽ có ngày nói ra…

“Đáng ghét! Ta không thèm để ý ngươi nữa!”

Đừng nói đám Đường Yên kinh ngạc không thốt nên lời, miệng Sở Liệt Phong hết mở ra lại ngậm vào mà chính Hạ Vũ Băng cũng thấy hoảng hốt!

Đây chẳng phải lời kịch kinh điển của mấy em gái chuyên làm eo với người yêu trong phim?

Chưa kể mặt nàng hình như còn nóng bừng lên, càng lúc càng có dáng dấp “tiểu nữ nhân” đang giận lẫy…

“Xong rồi! Hết thật rồi!”

 Hạ Vũ Băng chỉ biết rên lên, nhớ lại tình cảnh lúc ấy bản thân khốn quẫn mà lập tức rút quân bằng tốc độ nhanh nhất, kéo theo cả bầu đoàn rồng rắn, đằng sau là Sở Liệt Phong vừa hoàn hồn lại đã bị vây giữa tầng tầng lớp lớp “fan”, chật vật chen ra mà chẳng xong, chỉ biết không ngừng gọi “Tuyết nhi! Chờ ta với! Tuyết nhi!”

Nhìn bộ dáng khổ sở của Hạ Vũ Băng, Đường Yên không khỏi cười khúc khích :

“Sự tình đâu nghiêm trọng đến thế, muội cứ làm quá lên! Ta nghĩ Tần vương sợ bị muội ghét còn không kịp, đâu tưởng được nhiều vậy?”

Hạ Vũ Băng ảo não lắc đầu, Sở Liệt Phong nghĩ thế nào đâu quan trọng nữa, quan trọng là không biết vì lẽ gì, mỗi lần gặp hắn nàng đều mất kiểm soát, nguy hiểm cực kỳ!

Còn vô duyên vô cớ nói những lời thế ấy…

Thật sự là mất mặt!

Giữa lúc Hạ Vũ Băng đương phiền muộn, Đường Yên đã quay sang chủ đề khác :

“Muội khắt khe với Tần vương quá đấy, ta thấy y cũng đâu có khuyết điểm gì lớn?”

Hạ Vũ Băng lập tức đáp lại bằng một câu chua chát :

“Phải rồi, trừ đầu óc ngu si một điểm thì cũng đâu có khuyết điểm gì lớn?”

Đường Yên nghe thế liền cười rộ lên, nháy mắt với cô nàng :

“Vậy là muội cũng công nhận ngoài chút khiếm khuyết đó ra các mặt khác của Tần vương đều không chê vào đâu được?”

Hạ Vũ Băng bất đắc dĩ thở dài, bản thân từng được hắn cứu một lần cũng đủ thấy thân thủ cùng khả năng ứng biến của hắn không tệ chút nào, dung mạo thì lại càng không có gì để nói, tỉ lệ hoàn mỹ như vậy, ắt là rất nhiều  φ (4)…

Khoan!

Vẫn còn nhân phẩm!

Hệt như ông Trời sắp đặt, Giang Vũ Dương bỗng đâu từ ngoài cửa bước vào, cắt ngang suy nghĩ vừa hiện trong đầu Hạ Vũ Băng :

“Tần vương làm người quang minh công chính, rộng rãi khoan hòa, dù có chút phong lưu nhưng nữ nhân theo y đều là tự nguyện, tuyệt chưa từng nghe có chuyện cưỡng ép dân nữ, xét ra không tệ chút nào.”

Phụ họa theo hắn là một đám nữ nhân không ngớt tụng ca Sở Liệt Phong, nhưng y theo Hạ Vũ Băng thấy rõ rành rành là cả bọn chỉ toàn đón ý nói hùa, hệt như dự mưu từ trước dồn nàng vào đường cùng vậy!

Đầy bụng nghi hoặc, Hạ Vũ Băng nheo mắt quét một vòng :

“Phải rồi, xét ra không tệ chút nào, nhưng sao ta nhớ hôm trước Yên tỷ tỷ còn cổ vũ ta đi tìm ‘thanh niên tài tuấn’ khác, ngũ muội thì một mực khuyên ta chớ mềm lòng rơi vào tay giặc, mới chỉ một ngày đã quên sạch được ư?”

Hai kẻ bị điểm danh tịnh chẳng có vẻ gì chột dạ, chỉ nhìn lại nàng với vẻ ngây thơ nhất trần đời, Giang Vũ Mi còn chớp chớp mắt đầy khả ái :

“Tam tỷ nghĩ đi đâu thế, Tần vương sao lại là giặc được? Ý muội chỉ mong tỷ chớ bị người ngoài gièm pha mà hắt hủi tỷ phu tương lai thôi…”

“Phải đấy, thanh niên tài tuấn đệ nhất Thương Lan này không y thì còn ai nữa? Muội xem, cả ngày hôm qua lên núi ta cũng cố tìm rồi đó chứ, nhưng đâu có ra được ai đâu?”

“Ra được mới là lạ! Thằng nhóc kia đã sớm giở trò từ khuya rồi!” – Hạ Vũ Băng tức khí mắng thầm, càng lúc càng cảm thấy đám người nhà dần chuyển hết sang phe địch!

Còn mỗi một người để trông cậy, Hạ Vũ Băng bèn tóm ngay lấy Giang Vũ Yến nhu thuận nhất nhà :

“Tứ muội, muội thấy thế nào?”

Bị nhãn thần hung ác của Hạ Vũ Băng chiếu tướng, Giang Vũ Yến chỉ biết cúi đầu líu ríu :

“Muội thấy… muội thấy…Tần vương…”

“Thế nào?”

“…Tốt…”

….

Ở Tần vương phủ, Sở Liệt Phong đương mơ màng gật gù trong thư phòng bỗng nhảy dựng lên, ngoài sân vọng lại tiếng mĩ nhân nào la hoảng :

“Động đất !!!”

“Vương gia! Cứu thiếp với!”

….

Rón rén rời khỏi “tâm chấn”, mấy huynh muội Giang gia le lưỡi nhìn nhau bật cười.

Giang Vũ Yến lo lắng hỏi :

“Chúng ta làm thế có quá lắm không?”

Giang Vũ Mi đáp :

“Quá gì chứ! Không thế lỡ tam tỷ bỏ trốn thì sao?Tỷ muốn cả nhà chúng ta bay đầu chắc?”

Giang Vũ Dương cười nói :

“Cái đó thì muội khỏi lo, ta thấy tam muội đến hai chữ ‘bỏ trốn’ còn chưa từng nghĩ ấy chứ!”

Đường Yên gật đầu :

“Ta cũng thấy vậy! A Ngưng chẳng qua…”

Nói đến đây, cô nàng bất giác che miệng cười thành tiếng rồi mới tiếp :

“Chẳng qua chỉ chưa tìm được lý do để về với Tần vương mà thôi.”

Nhìn bộ dạng chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào của hai muội muội, Giang Vũ Dương cũng không giải thích, chỉ sủng nịch nói :

“Không hiểu cũng không sao, chờ khi nào hai muội có ý trung nhân là hiểu ngay ấy mà.”

Giang Vũ Yến đỏ ửng cả mặt trong khi Giang Vũ Mi chu môi hờn dỗi :

“Ca với tỷ chỉ thích trêu bọn muội thôi! Chơi xấu! Ý trung nhân thì có gì ghê gớm chứ? Mai muội sẽ kiếm ngay một người cho mà xem!”

Ý trung nhân mà có thể ra đường kiếm đại được sao chứ?

Giang Vũ Dương cười khổ lắc đầu, như vô tình như hữu ý khẽ liếc về phía Đường Yên.

Trong một thoáng, ánh mắt cả hai chạm nhau rất vội rồi tách ra cũng rất mau, chỉ hai thiếu nữ còn ngây thơ kia là chẳng rõ vì sao không khí bỗng trở nên trầm lắng bất thường, ngơ ngác nhìn nhau.

Rốt cuộc, Đường Yên lại là người lên tiếng đầu tiên :

“Duyên tình vốn do trời định, biết đâu ngày mai muội lại may mắn gặp được cũng nên!”

Dẫu nụ cười của nàng vẫn nở dịu dàng, song trong thanh âm lại như ẩn ước chút bi thương nhàn nhạt rất đỗi mơ hồ khiến đáy mắt Giang Vũ Dương bất giác lộ một tia thất lạc.

Không chịu nổi kiểu im lặng đầy quái trạng này thêm nữa, Giang Vũ Mi vươn vai một cái không chút thục nữ :

“Mai gặp thì để mai đi, nãy giờ đối mặt với tam tỷ làm muội mệt chết đi được, phải giãn gân giãn cốt chút đã. Tứ tỷ, chúng ta đi thôi!”

Nói đoạn liền chẳng buồn để ý Giang Vũ Yến có đồng ý hay không, lập tức kéo tay nàng ta đi thẳng.

Hai kẻ bị bỏ lại ngây ra một hồi, sau cùng Đường Yên bỗng nói :

“Ngươi xem, người già bọn ta nói mấy câu đã dọa mấy cô nương sợ chạy hết rồi, giờ phải làm sao đây?”

Vừa nói, nàng vừa đánh mắt về phía Tĩnh Tuyết hiên, Giang Vũ Dương thấy thế chỉ điềm đạm đáp :

“Ý của Tần vương không muốn ép, dù sao từ đây đến ngày thành thân cũng còn kha khá thời gian, cứ để muội ấy từ từ nghĩ cho thông cũng được.”

“A Ngưng tính tình thay đổi nhưng bướng bỉnh thì chỉ tăng không giảm, ta chỉ e nghĩ tới nghĩ lui thành ra nghĩ quẩn thôi!”

“Vậy mới cần chúng ta trông chừng, còn những chuyện khác …”

Giang Vũ Dương đột ngột ho nhẹ một tiếng rồi nói một câu chẳng ăn nhập gì :

“Có khi bây giờ quanh đây đã đầy chật ám vệ của Tần vương phủ rồi ấy chứ!”

Đường Yên nghe vậy không nhịn được phải cảm thán :

“ ‘Phong lưu tình thánh’ quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, người mười phần chắc chín thành nữ nhân của mình rồi mà còn dốc lòng dốc sức theo đuổi, nơi chốn yêu chiều, thảo nào nữ tử thiên hạ mê đắm vì y nhiều như vậy!”

Giang Vũ Dương lại có chút ưu tư:

“Chỉ mong sủng ái của y không phải một sớm một chiều, bằng không…”

Tần vương phủ mỹ nhân như mây, cơ thiếp vô số, tam muội của hắn nếu thành hạ đường thê e chỉ còn đường chết một cái…

“Ngươi chớ quá lo, dù sao A Ngưng cũng là chính phi kia mà? Huống chi, cứ như ta thấy tam muội mà về bên đó e rằng có người lại thành ‘hạ đường phu’  ấy chứ!”

Đáp lại ánh nhìn nghi hoặc của Giang Vũ Dương, nữ tử áo tím chỉ gật nhẹ đầu :

“Chưa dám nói là thâm tình một mực, không nàng không lấy nhưng Tần vương đối A Ngưng đích xác tình chân ý thiết, chỉ cần thêm chút thời gian gắn bó nhất định sẽ có biến chuyển không ngờ. Hai người đó vốn hữu duyên, thêm Tần vương tích cực như vậy sao lại không thành chuyện tốt?”

Nói đến đây Đường Yên bỗng bật cười giòn giã :

“Bất quá, ta thấy Tần vương quả nhiên có bản lĩnh, lần nào gặp cũng làm A Ngưng nổi giận được hết!”

Bản lĩnh này của Sở Liệt Phong, hơn ai hết Hạ Vũ Băng là người hiểu rõ nhất, ngay lúc này cô nàng cũng đang thở than một câu tương tự, có khác chăng là lo lắng hơn cho tâm tình ngày càng mất thăng bằng của mình, tự hạ quyết tâm sau này “không gặp hắn nữa cho rồi” song với trình độ rình rập của hắn, ai dám nói trước điều gì?

Ngẫm nghĩ chốc lát, Hạ Vũ Băng đành tự bồi thêm một viên thuốc tinh thần :

“Hắn còn chiêu nào chọc mình giận hơn được nữa chứ? Mình đâu xui dữ vậy!”

 

—————————————————-

 

Chú thích :

(1)        Kinh Kha: vốn là người nước Vệ, môn khách của Thái Tử Đan nước Yên và là người rất nổi tiếng vì đã ám sát bất thành Tần Thuỷ Hoàng.

Khi lên đường, tại bờ sông Dịch (biên giới nước Triệu), Kinh Kha đã ứng  tác hai câu thơ với các bạn đi tiễn:

Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn

 

(Gió hiu hiu hề nước sông Dịch lạnh lùng ghê

 Tráng sĩ một đi không trở về.)

 

(2)        Số  : Pi là một hằng số trong toán học có giá trị bằng chu vi đường tròn chia cho đường kính của đường tròn đó

 

Trong thực tế, để tính toán, người ta thường dùng giá trị gần đúng là 3,14 hoặc 3,1416. Trong những lĩnh vực cần độ chính xác cao hơn, như trong hàng không vũ trụ, pi được dùng không quá 10 chữ số thập phân.

 

              Trong toán học, Pi là số vô tỉ. Phân loại chi tiết hơn, Pi là một số siêu việt.

 

Chữ số thập phân thứ 144 của số  là 9

 

(3)        Thiên thực : nhật thực và nguyệt thực

 

(4)        Φ : Kí hiệu tỉ lệ vàng – tỷ lệ cân đối nhất trong nghệ thuật và toán học, được định nghĩa với đặc điểm độc đáo là tương quan giữa thành phần nhỏ đối với thành phần lớn cũng bằng tương quan giữa thành phần lớn đối với thành phần tổng cộng, lớn và nhỏ– tức toàn thể và tất cả chỉ có một giá trị tương quan duy nhất: 1,6180339  .

 

Vô số công trình kiến trúc nổi tiếng thế giới như Kim Tự Tháp Kheops, tháp Eiffel… đều xây dựng theo tỉ lệ vàng này, đến cơ thể con người cũng được xác định nếu càng gần với tỉ lệ vàng sẽ càng cân đối.

 

(Muốn biết thêm thông tin chi tiết, xin vui lòng google)

 

 

Note : Ngày mai sẽ có chương 8.p2 nhé ^^                             

 

 

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Vương phi kiêu ngạo. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

33 Responses to Vương phi kiêu ngạo 〖Chương tám〗(Phần 1)

  1. mailinh nói:

    Yeah, tung h0a, cho maj m0j dc gap tieu Bang Tuyet

  2. Fox nói:

    Cảm ơn nhiều nhiều lắm ;__;

  3. shippo nói:

    oze em like cái note của ss. Yêu ss nhiều *ôm ôm*.

  4. letuyet nói:

    Tem..thanks nàng..thế còn túy jaj nhân nàng ơj

  5. tuan22488 nói:

    thank! thank!……..chờ chương mới lâu quáđau khổ trong vô vọng giờ thì có rồi. sướng………

  6. AnAn nói:

    aaa… thanks ss nhieu!
    Em duoc tem?

  7. cutelies nói:

    woa>____<!?!?!?! minh thích cái note wa đi mất!

  8. shock nói:

    ui ui. tem tem
    lượm tem *tung hoa*
    thanks nàng nhìu nha
    nàng cứ cố gắng làm với tốc độ nì nha
    yêu nàng lắm lắm

  9. thanhtuyen nói:

    hinh nhu ta la nguoi dau tien , hahaha. co len chi . ung ho chi het minh . co len co len co len

  10. Kiểu này chắc chắn bạn Băng còn phải nổi giận dài dài, anh Phong trình đâu phải thường nữa.

    Mà càng lúc càng tò mò về huấn luyện viên của bạn Băng, cũng băn khoăn không biết bạn ý mà gặp phải anh ngu ngu như anh Phong thì sẽ làm thế nào.

  11. blueoblue nói:

    Cuối cùng đã thấy chương mới. Hix

  12. ilovegui nói:

    hp quá!!!!!!!!!!! chờ mòn mỏi đêm ngày, sáng vô, chiều vô cuối cùng cũng có!!!!!!!!! yêu ss vô ngần!!!

  13. pphuong03 nói:

    jê cuối cùng cũng thấy ss edit típ roài :D lâu lứm mới gặp được Băng tỷ vs Phong ca a ^-^ mai e ngóng chap mới của ss đó nha :)

  14. rin_chan nói:

    Mai có tiếp hả? Cảm ơn nàng nhé!

  15. ^^ nói:

    hix, e chờ ss mãi, bây giờ mới có thể cười đc oy

  16. AnAn nói:

    hìhì…có 1 cái tem thôi mà bao nhiêu người lấy.
    Nhưng mà mọi người đều được đọc truyện là vui rồi!

  17. Amila nói:

    *đơ mỏ*
    Hạ Vũ Băng cũng có thể thốt lên cái câu “Ko thèm để ý tới ngươi nữa!” vậy sao trời =))). Xem ra không phải bạn là khắc tinh của anh Phong mà chính ảnh mới là khắc tinh của bạn a (゜▽゜;).
    PS: cái nhà họ Giang này toàn người thú vị =)).
    PS2: cái câu cuối của bạn Băng làm mình ngờ anh Phong sẽ còn nhiều trò ba chấm hơn nữa Ψ(`∀´)Ψ.

  18. mai huong nói:

    thanks nag.mong mai mi thay

  19. rin_chan nói:

    Nàng ơi, hôm nay là mai của hôm qua rồi nàng.

  20. miren nói:

    ha ha chap moi thich the khong biet hihihi
    co ay o kiep nay thuc xui xeo ma hihi
    khong can doan Vuong gia nha ta ma khong choc jan vuong phi tuong lai a thi chac minh bi sac nuoc ma ho mat hihi
    thankssssssss ban da dich truyen nha

  21. Winny nói:

    Hay wa’. Iu SS nhiu nhiu

  22. mamchuy nói:

    oi, mo ra trong tam trang mon moi, roi ngo ngang ko ngo lai co chap moi :D

  23. wachan nói:

    =)) Một câu của băng tỷ đúng là làm nên sóng gió thật :))

    Ôi ~ tỷ sắp bị ng ta thú về mà còn nói ‘hắn đâu còn chiêu nào khiến ta tức giận hơn đc nữa’ mới sợ chứ :-j Giang gia cũng thật siêu đẳng, ng tung kẻ hứng nhất nhất đồng lòng, mà cái khúc Đường Yên vs Vũ Mi giả ngây cũng thật cao thủ :)) Nhất là Vũ Mi ấy, khả năng ‘bẻ cong’ ngôn từ thật đáng sợ :-j

    Phong ca… :-< Số anh chắc chắn là thành 'hạ đường phu' rồi :-< Chưa lấy đc ng ta về nhà đã chỉ vì 1 câu nói của ng ta mà bày ra cái dáng bộ dũng sĩ ra trận thế kia =)) Mà nhé, trong mắt Băng tỷ anh đúng là số con rệp mà. Bỏ công săn đón tìm hiểu hành hạ bạn bè như thế, vào mắt mỹ nhân thì chỉ mấy từ 'trình độ rình rập' là đã tổng kết hết rồi =)) Ôi cha mẹ ơi cái từ 'rình rập' =)) Anh cứ như đi rình chuẩn bị trộm tân nương ý =))

    ~ Thank nàng nha ~ Gần như ngày nào ta vẫn cứ hóng lượn qua bên đây ý ~ *bay bay* ~~

  24. tuan22488 nói:

    (BN: Note : Ngày mai sẽ có chương 8.p2 nhé ^^ )

    Sao lâu thế bạn BN lừa à? Đừng để mọi người chờ được không. Van nài mà. Vật lắm rùi.

  25. nobita nói:

    hac hac! So ca ca that het suc loi hai!
    ma chap moi dau i nang nhi? :)

  26. zonzon nói:

    aaaaaaaaaaaaa. lai co truyen moi. thanks ss BN da lai dang truyen. ss lam e ngong mai.

  27. fuji nói:

    tớ nhớ không lầm thì số phi có giá trị =1,618…. chứ! ( ở trong mật mã da vinci cũng là giá trị này mà)

  28. babemooie nói:

    thanks nàng *hun hun, ôm ôm*

    @: cái tỷ lệ vàng ấy mún hiểu rõ nhất thì đọc sách của Dan Brown. trong quyển “Mật mã davinci” cũng nói khá kỹ, ngoài ra các tác phẩm khác cg có nhắc đến

  29. www26590 nói:

    hic,chị Băng đặt bom trong nhà anh Phong ah :))
    thanks bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s