Vương phi kiêu ngạo 〖Chương mười〗(phần 2)


Chương 10 : Sóng gió Giang gia (phần 2)

 

Đáng tiếc, bất kể Hạ Vũ Băng có nghĩ thế nào, hiện thực trước mắt nàng vẫn phải làm Giang Ngưng Tuyết – và việc ấy thật chẳng dễ dàng chút nào khi thiếu đi 20 năm ký ức của nguyên chủ.

 Khó khăn nhất, có lẽ là khi phải đối mặt với những vị trưởng bối trong nhà mà nàng chẳng hề biết phải cư xử thế nào, hai vị phu nhân coi như tạm ổn song với Giang lão thái thái lại là chuyện khác.

 Danh nghĩa là cháu nội, thực chất là cháu ngoại, thêm tình cảm dành cho đứa con gái bất hạnh mất sớm dồn cả sang cháu, lão thái thái với Giang Ngưng Tuyết xưa nay đặc biệt yêu thương, sự gần gũi này đối Hạ Vũ Băng tuy vô hại nhưng cũng phiền toái không gì sánh được.

 Lần đầu gặp Giang lão thái thái, kỳ thực Hạ Vũ Băng đã cảm thấy trong đôi mắt già nua đầy từ ái song vẫn rất tinh nhanh kia có những tia nghiền ngẫm rất khác thường, nửa như đau đớn xót xa nửa như mừng rỡ, thậm chí lại có chút gì dò xét mà nàng nhất thời không sao hiểu nổi.

 Hạ Vũ Băng, đặc biệt không thích những thứ mờ mịt ám muội, cũng tuyệt không thích bị người khác thăm dò, vậy nên từ đó đều tận lực cách ly, giảm thiểu tiếp xúc với Giang lão thái thái.

 May mắn cho Hạ Vũ Băng, Giang Ngưng Tuyết trước giờ tính tình trầm lặng khó thân cận, với ai cũng đều hữu lễ mà xa cách, ngay cả người bà này cũng không ngoại lệ nên chẳng ai thắc mắc về thái độ tránh trước né sau của nàng.

 Bình thường chỉ cần Hạ Vũ Băng mỗi tối đều đặn cùng cả nhà dùng bữa, dăm ngày lại tới vấn an lão thái thái trò chuyện chốc lát rồi tìm cớ rút êm coi như yên, chẳng ngờ hôm nay Hạ Vũ Băng vừa mới về phòng đã thấy “bà” thân chinh tìm tới cửa!

Xét bối phận, Hạ Vũ Băng là cháu đến thăm bà mới là phải phép, xét tình huống thì ngày nào cũng gặp, cứ gặp là “ân cần” thăm hỏi đầy đủ lệ bộ bà hiền cháu thảo, hà tất phải tới tìm nàng lúc đã khuya?

Trăm đoán vạn đoán, Hạ Vũ Băng cũng không tính ra được chủ đề câu chuyện lại chính là chuyện của Đường Yên cùng Giang Vũ Dương.

 “Chuyện Yên nhi cùng lão nhị, cháu biết cả rồi phải không?”

 Một câu hỏi, đủ khiến Hạ Vũ Băng sửng sốt, nhất thời không biết đáp thế nào cho phải.

 Nàng vốn ngỡ chuyện trưa nay chỉ có mình mình chứng kiến, chẳng ngờ quả nhiên bọ ngựa rình bắt ve sầu, sau lưng đã có chim sẻ núp chờ, đúng thực “gừng càng già càng cay”!

Giang gia xưa nay người mỏng, Giang Vũ Thành thường xuyên vắng nhà, Giang Vũ Bình đóng quân tận ngoài ải Bắc, ngay đến Giang Vũ Dương cũng liên miên công vụ, kết quả trong phủ từ trên xuống dưới quanh năm hầu như chỉ toàn một đám nữ quyến ra vào.

 Một bà mẹ chồng, hai cô con dâu cùng một đám cháu gái, cứ thế an ổn mấy chục năm không ầm không loạn kỳ thực đều do một tay vị Giang lão thái thái tuổi đã ngoài thất thập kia chăm lo vẹn toàn, bản lĩnh của “bà ngoại” này đến hôm nay Hạ Vũ Băng mới được tự thân thể nghiệm.

Chuyện mới xảy ra hồi trưa, lại ở một góc hoa viên khuất nẻo cách tiểu viện của lão thái thái xa như vậy mà bà cũng biết tường tận thế, Hạ Vũ Băng bất giác nghĩ có khi nào chuyện Sở Liệt Phong nửa đêm tới chỗ mình cũng bị người ta phát giác mất rồi?

 Ngẫm mà bối rối, thần tình cũng theo đó hốt có vẻ không được tự nhiên, ngày thường vẫn lớn tiếng chê bai hắn, đêm xuống lại mặc cho hắn tới lui như quen thân lắm, việc ấy mà lộ ra thì Hạ Vũ Băng nàng còn mặt mũi nào?

 Tuy nhiên Giang lão thái thái dường như chẳng có ý muốn đề cập tới chuyện Sở Liệt Phong, thậm chí nhìn bề ngoài cũng không có vẻ gì như đã biết, chỉ say sưa tường thuật tình hình của Đường Yên cùng Giang Vũ Dương từ trước tới giờ, tỉ mỉ đến từng chi tiết.

 Ngay từ lúc đưa Đường Yên về Giang gia, lão thái thái đã có ý muốn để nàng ta thành dâu cháu trong nhà, thấy hai trẻ quấn quýt đã lấy làm mừng ai ngờ trồng cây sắp tới ngày hái quả lại xảy ra chuyện…

 Nghe cả nửa ngày, chẳng những không sáng tỏ được điều gì mà mỗi lúc mỗi mờ mịt, kết cuộc Hạ Vũ Băng không dằn được phải lên tiếng hỏi :

 “Bà, bà muốn cháu làm gì đây?”

 Khi không tới kể chuyện cho nàng, chắc không phải ăn no nhàn sự đấy chứ?

 Đáp lại Hạ Vũ Băng, là một câu trả lời dứt khoát:

 “Ta muốn cháu giúp tác thành cho hai đứa!”

 Hạ Vũ Băng nhất thời ngây ra, chuyện này có can gì đến nàng, lẽ nào chỉ vì thấy chuyện không nên thấy mà tự dưng bị tròng dây vào cổ?

Lão thái thái chăm chú nhìn Hạ Vũ Băng, ánh nhìn hiền hậu mà thẳng thắn :

“Chuyện của bọn trẻ các cháu, trưởng bối như ta không tiện xen vào, mà Mi nhi, Yến nhi hãy còn nhỏ chưa hiểu chuyện, chỉ có cháu là thích hợp nhất để ta gửi gắm.”

Nói đoạn bà thở dài một hơi, âu sầu tiếp :

“Con cháu vốn tự có phúc của con cháu, nhưng Yên Yên từ bé đã quật cường, uất ức gì đều chỉ nuốt vào trong bụng mà lão nhị nhà chúng ta cũng đầu gỗ một cái, giằng dai mãi chỉ e hỏng mất…”

“Mấy ngày trước nó nói tháng sau xuất giá ta còn không tin, hôm qua được thư của cha nó mới hay là thực.”

Nếu lang vô tình, thiếp vô ý thì chẳng kể làm chi, đằng này đôi bên tình ý vấn vương, không duyên không cớ oanh yến lìa đôi thật là khó hiểu…

Đến tận lúc tiễn Giang lão thái thái ra về, bản thân Hạ Vũ Băng cũng không quá rõ vì sao lại nhận lời giúp tác thành cho hai người ấy. 

Phải chăng vì ánh mắt của Đường Yên mỗi lần nhắc tới Giang Vũ Dương đều có chút gì khiến người ta không đành lòng? 

Phải chăng vì vẻ cô tịch thê lương trong bóng lưng Giang Vũ Dương lúc ban trưa mà nàng chứng kiến? 

Hay đơn giản, chỉ vì nàng muốn báo đáp phần tình cảm cả hai đã dành cho nàng từ lúc đến đây?

Bất luận thế nào, Hạ Vũ Băng cũng đã bị cuốn vào vòng xoáy ngấm ngầm đang diễn ra giữa Đường Yên cùng Giang Vũ Dương, trên mình lúc này coi như mang trọng trách, thứ trọng trách nặng nề được gọi với mỹ danh hai chữ : “Việc nhà”!

……

Trong lúc Hạ Vũ Băng bận “đấu tranh tư tưởng” cùng “tự kỷ ám thị” suốt một ngày trời như thế, Sở Liệt Phong lại cực kỳ nhàn nhã, nhàn nhã đến độ rất nhiều người nhìn hắn không vừa mắt.

Người đầu tiên, chính là đại ca của hắn, hoàng đế Sở Liệt Vân anh minh thần võ :

“Lại là đệ !?”

Cứ định tìm mỹ nhân cá nước vui vầy một phen, y như rằng Sở Liệt Phong lại thò mặt ra xin cầu kiến, mà lý do lần nào cũng là “cầu hoàng huynh ban chỉ tống… à không, phải X  đi đến Y làm Z”.

Nói cho dễ hiểu, cứ thay X bằng các tên như Thương Vân, Tuyết Thiên Thu, Cô Minh Hồng, Dạ Tử Thương, Long Khởi Vân,… thậm chí là cả Giang Vũ Dương, tức là tất tật những kẻ có tên trong danh sách “Thập đại mỹ nam tử” của Thương Lan đang có mặt tại kinh thành, bất luận ngành nghề.

Về Y, đương nhiên là địa điểm càng xa Thượng Dương càng tốt, tuyệt nhất là ra luôn ngoài biên giới!

Z, không cần biết là việc gì, “khuất mắt là được rồi!” – Sở Liệt Phong tỉnh bơ tuyên bố!

Đối với những người đương ở xa, phương án được Sở Liệt Phong đưa ra là “Đi đâu thì đi, cấm không được về kinh!”

Cáo thành tinh như Sở Liệt Vân mà cũng chút nữa khí tuyệt bỏ mình khi nghe “động cơ” khiến Sở Liệt Phong muốn đuổi hết nào trọng thần, nào ái tướng của hắn, đến cả thủ hạ trong bóng tối như Tuyết Thiên Thu cũng không bỏ qua.

Cư nhiên…

 Cư nhiên là “ Đe dọa việc đệ lấy vợ, cần phải diệt trừ”!

“Chỉ vì thế?”

 “Sao lại ‘chỉ vì thế’? Nghiêm trọng cực kỳ đấy!”

 Lòng Sở Liệt Vân đang rầm rĩ kêu Trời, không nhịn được nghĩ thà rằng Sở Liệt Phong vì muốn soán ngôi đoạt vị mới diệt trừ chướng ngại còn hơn là cái lý do hết sức hoang đường kia! 

Mấy ngày nay hắn chẳng phải không có người báo cáo chuyện nhị đệ nhà mình “điên đảo” vì Giang gia Ngưng Tuyết, vừa nghe còn tưởng thủ hạ nói quá lên mà thôi, chẳng ngờ thực tế còn vượt xa! 

Nói “điên đảo” là đã vô cùng nể mặt Sở Liệt Phong rồi!

Đây, tuyệt đối là minh họa cho hai chữ “Cuồng dại”!

Thậm chí khi Sở Liệt Vân hiếu kỳ nói muốn truyền chỉ gọi Hạ Vũ Băng vào cung diện kiến long nhan, kết quả cũng bị Sở Liệt Phong phũ phàng gạt phăng :

 “Không được! Tuyệt đối không được!”

 Nhìn bộ dạng ban đầu ngập ngừng rồi lại đột ngột liều chết can ngăn của Sở Liệt Phong, Sở Liệt Vân bất giác nheo mắt, chậm rãi hỏi :

“Đừng nói với ta là đệ sợ ta nhìn thấy ý trung nhân của đệ sinh lòng ái mộ mà chiếm mất đấy?”

 Đáp lại hắn, chỉ thấy Sở Liệt Phong làm bộ không nghe, chớp chớp mắt xanh  – đôi mắt xanh mà Sở Liệt Vân hận cực kỳ, nếu không có nó,  Sở Liệt Phong chưa chắc đã thắng được hắn, vị trí đệ nhất mỹ nam Thương Lan chưa biết thuộc về ai…

Thanh âm của Sở Liệt Vân hạ xuống nhỏ như muỗi kêu, mềm nhẹ hết sức :

“Đừng nói với trẫm … nếu trẫm không phải hoàng đế, khanh cũng định tống trẫm ra biên ải rồi đấy?”

Lần này, đôi mắt xanh của Sở Liệt Phong lại chăm chăm ngó lên trần điện, tưởng như trên ấy có thứ gì khiến hắn say mê vô hạn…. 

Kết quả cuộc cầu kiến này, đương nhiên là hoàng đế xấu tính nổi trận lôi đình, đuổi cổ Tần vương số khổ ra ngoài cung với lời nhắn gửi thân thương : “ Từ nay chúng ta tuyệt tình huynh đệ!”

Sau đó, Sở Liệt Phong liền ấm ức đi tìm Tần Tử Ngọc, chẳng ngờ kẻ này đã sớm biết mục đích của hắn, chưa tới nơi đã thấy tổng quản phủ Tần thị lang nhã nhặn ra “Mời Tần vương dịp khác tới chơi, đại nhân nhà lão nô bữa nay bệnh nặng không xuống được giường, đại phu nói phải tránh gió tránh máy….”

 Kết quả liền mấy người như thế khiến cơn tức trong lòng Sở Liệt Phong càng lúc càng bốc cao, ngẫm đi ngẫm lại chỉ có tìm “Tuyết nhi” là hay nhất, chỉ có nàng mới có thể xoa dịu tâm hồn “mỏng manh thương tổn” của hắn, vì vậy…

Nhìn thấy con rùa ngốc ấy lại thò đầu ra, Hạ Vũ Băng thật sự muốn ngẩng lên trời mà than một tiếng!

 Cớ sao nàng lại vướng phải một vị hôn phu “cực phẩm” thế này?

Suốt ngày chỉ biết chung quanh rêu rao sinh sự, thật không biết làm sao hắn lên nổi chức Đại tướng quân nữa?

Nhất định là đi cửa sau, thân làm em trai hoàng đế hậu trường mạnh là lẽ đương nhiên!

Nhất định là quân địch trên chiến trường nhìn thấy bộ mặt mỹ nhân của hắn không nỡ xuống tay nên mới còn sống đến giờ!

Sở Liệt Phong chẳng hề hay biết trong lòng Hạ Vũ Băng mình đã rớt giá tới mức ấy, chỉ ngoan ngoãn tròn mắt ngồi nhìn nàng đọc sách.

Lòng đương bận tính toán xem làm sao giải quyết chuyện của Giang Vũ Dương cùng Đường Yên cho gọn lẹ, Hạ Vũ Băng cũng chẳng để tâm đến hắn cho tới khi nghe thấy một tiếng động nhỏ thôi, nhưng vẫn rất rõ trong cảnh đêm khuya thanh vắng.

Nhìn lại phía Sở Liệt Phong, chỉ thấy mặt hắn thoáng đỏ, vẻ cực kỳ thiếu tự nhiên khiến nàng khẽ chau mày, hỏi thẳng :

“Ngươi đói?”

Sở Liệt Phong thần tình quẫn bách không nói được lời nào, mãi hồi lâu sau mới đáp nho nhỏ :

“Trưa giờ ta mới chỉ uống một tách trà…”

Không còn cả khí lực để mắng hắn, Hạ Vũ Băng thở dài một hơi, dặn hắn rút tạm lên mấy tán cây rậm rạp ngoài cửa sổ, rồi ra sai gọi Nhã nhi đi lấy một ít điểm tâm về ăn khuya, cuối cùng mới trấn áp được cái bao tử không chịu an phận của Sở Liệt Phong.

Nói cho đúng ra số điểm tâm đó cũng không phải một mình Sở Liệt Phong chén sạch….

“Tuyết nhi…”

“Hm?”

Mắt Hạ Vũ Băng vẫn dán vào cuốn sách trong tay, hoàn toàn không ngẩng đầu lên.

 “Mở miệng ra nào…”

“Đừng ồn nữa.”

“Mở miệng ra đã nào…”

Nói qua nói lại hồi lâu, trong cảnh tinh thần Hạ Vũ Băng hoàn toàn không đặt vào chuyện đối thoại, bất tri bất giác đến lúc tỉnh lại mới hay đã bị hắn “dỗ” cho ăn kha khá.

 Âm thầm mắng cái tật thích đồ ngọt của mình, vừa có ý hỏi hắn rốt cuộc tới đây làm gì thì Sở Liệt Phong đã lên tiếng trước :

“Nàng đang lo lắng gì sao?”

 Hạ Vũ Băng kinh ngạc nhìn lên, chỉ thấy Sở Liệt Phong cười rất xán lạn :

“Tốc độ đọc sách hôm nay chậm hơn ba lần bình thường đấy!”

 Chậm hơn so với nàng mọi khi song vẫn là nhanh hơn người khác, chuyện như thế mà cũng để ý được, Hạ Vũ Băng quả phải nhìn Sở Liệt Phong với con mắt khác!

Đúng là phường chuyên rình mò lén lút!

 Đụng phải cái liếc bén như dao, Sở Liệt Phong vẫn cười đến rất ôn nhu :

“Nói ta nghe xem, chuyện gì khiến Tuy…”

“Cấm không được gọi Tuyết nhi!”

Vũ Băng bỗng buột miệng cắt ngang như một phản xạ , nhanh độ chính nàng cũng không ngờ tới mình lại thốt ra lời ấy.

Sở Liệt Phong ngẩn ra một lát rồi bỗng bật cười khe khẽ : 

“Vậy gọi là nương tử nhé, hay bảo bối…”

Câu này đương nhiên đổi lại thêm một cái lườm rất hung nữa, cuối cùng Hạ Vũ Băng cắn môi ngẫm nghĩ một hồi, nói nhanh :

“Gọi là Băng.”

Nhìn vẻ hoang mang trong mắt Sở Liệt Phong, Hạ Vũ Băng dứt khoát nhấn giọng :

“Tên của ta, là Băng.”

Bịa ra một lý do đại loại như cái tên bí mật, nhũ danh ít người biết…, Sở Liệt Phong dĩ nhiên chấp nhận, cũng không hỏi gì nhiều, trực tiếp sử dụng luôn :

“Vậy Tiểu Băng của ta đang lo lắng chuyện gì nào, nói cho ta nghe có được không?”

Hiển nhiên không ưa cách gọi “Tiểu” này, “nhi” nọ của hắn, song Hạ Vũ Băng cũng không sửa lại, trầm ngâm giây lát rồi kể lại việc Giang lão thái thái tới tìm nàng…

 

 ________________________________________

 

Tối hôm qua ta đã định ngoan ngoãn post đúng giờ, không ngờ vì mải mê với một chàng hòa thượng đẹp đẽ khí chất ngời ngời hơn khối dân có tóc mà quên cả thời gian, kết quả nửa chừng cái bốt điện nó nổ cái bụp như pháo hoa, chờ tới giờ mới post được. Đêm nay đi chơi về nếu còn hơi sức ta sẽ cố làm thêm phần cuối chap này cho xong, cũng không dài lắm…

 

 

 

Advertisements

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
Bài này đã được đăng trong Vương phi kiêu ngạo. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

49 Responses to Vương phi kiêu ngạo 〖Chương mười〗(phần 2)

  1. namtuocbongdem nói:

    X-mas vui vẻ
    thks các ss đã dịch

  2. 20thgirls nói:

    thanks ss >.< tư hôm qua em cứ đảo tới đảo lui
    Merry Xmas :x

  3. Anh Linh nói:

    k ai xe phong bi thi ta xe vay ^^
    thank nang nha
    X’mas vui ve nha moi nguoi

  4. nquynh87 nói:

    HEHE
    BANG NHA TA HET LANH LUNG RUI HAY SAO Y NHI

  5. Amila nói:

    Quà Noel a~~. Merry Christmas :-*.
    Đọc tới đoạn “tâm hồn mỏng manh thương tổn” thiếu chút sặc cả miếng bánh. Mặt anh Phong càng ngày càng dày, bất quá người ta có câu “Đẹp trai ko bằng chai mặt”, anh vừa là đệ nhất mỹ nam vừa là tên mặt dày nhất vũ trụ, bạn Băng làm sao mà thắng nổi chứ =)). Chúc mừng anh đã tiến tới giai đoạn được đút bánh cho nàng mà không bị đạp khỏi cửa.

    • Chậc chậc, anh quá là chai mặt ý chứ! Lại có loại người thấy sắc là quên bạn, quên cả huynh đệ còn rất đường đường chính chính, bái phục! Ta là ta thấy chỉ có loại da mặt dày hơn thành tường thế này mới đủ khả năng công phá được bạn Băng, chứ mấy anh giai kiểu mặt trong như đã mà mặt ngoài lại e, ra vẻ ta đây ko thèm thì còn lâu mới có cửa! Còn các anh giai thích bạn mà ko nói ra, dùng hành động mong bạn “cảm giác được” e phải đến tết Công – gô. Ko sợ khó, ko sợ khổ, dũng cảm vượt qua, riêng đoạn này ta nghĩ anh Phong là ăn đứt khối người :)

      • Amila nói:

        Nói ra thiệt tội hoàng thượng :)), ban hôn làm chi để bị thằng em đá qua một bên phũ phàng vậy trời. Mai mốt anh Phong mà cưới được nàng Băng về rồi, lỡ nàng mà thích món điểm tâm nào trong cung chắc ngự trù cũng bị tóm về làm đầu bếp vương phủ hết quá.

      • Amila nói:

        Khoan đã, nói vậy anh Phong sẽ có tình địch sao :))? *bắc ghế ngóng mỏ chờ coi ai dám tranh vợ với anh*

  6. ngaheoxinh nói:

    Chúc ss bạch nương Noel vui vẻ ,ấm áp bên gia đình và người thân nha

  7. lies nói:

    giáng sinh hp^__^!!! *
    *.*.*
    .*.MERRY.*.
    .*.CHISTMAS.*.
    .*.2010.*.
    .*.AN LÀNH.*.
    .*. HẠNH PHÚC.*.
    .*.*.*.*.
    .**.

  8. Thanh Thanh nói:

    ặc zui wá…cười đau bụng lun ^^…thanks…^^

  9. bjn0kun0 nói:

    hjhj co chap moj de doc roj. Tks ss nhju. Uj, e ieu Phong ca wa’ ><. "Tieu Bang" nghe de thuong wa'!
    Merry christmas! Chuc ss 1 giang sinh an lanh, ss dj choj vuj ve!

  10. Kay nói:

    Nàng ơi, nàng đi chơi để lại những kẻ lonely như ta ở nhà hóng truyện, buồn ơi là buồn T_T
    hì hì, nàng đi chơi về thì lại post truyện tiếp nhé! (nịnh nọt :)) )

  11. yonggil nói:

    nàng ui ~ ta là người mới nha ~ ~ nghe thien hạ đồn truyện này hay lắm ~ vô đây đọc một lèo…… nghiện lun rồi ~ ~ AAAAAAAAAA*la hét* thix truyện của nàng ghê ! thanks nàng nhiều ^o^ ~
    Merry Christmas :X

  12. lonelylovely nói:

    chàng hoà thượng nào vậy ss ơi, phim hay truyện, mau mau giới thiệu để muội ngắm cùng với >__<

  13. nhatruc nói:

    chuc giang sinh vui ve. cam on ban nhieu.

  14. stranger_16 nói:

    Merry Christmas nha BN, iu Bn nhìu nhìu…hehe

  15. that_la_nhat nói:

    MERRY CHRISTMAS!

    \’\:’\’\::’:’/’
    ….’\’\::’\:/’’/’..___,•’`¯`’•,
    …..’\’\’\|/’/’/’……/……….._/
    …….’\’\|/’/’,.~~/=====_/
    ……..[||||]…..(_________)
    ……….||…..,•’`.._….._….`’•,
    ……….||…/…… (^)(^)` ……..\
    ……….||..|………… ………….I
    ……….||…\…….\____/………/
    ……….||…..’•,_…………._,•’
    ………,||..,~•¯¯\\\\(@)//__
    …..
    ————–
    chúc ss giáng sinh vui vẻ
    mong tr của ss!

  16. anhxu nói:

    Sở vương gia đang thực thi chính sách:”đẹp trai không bằng chai mặt ” nè …

  17. thangquysong nói:

    ss BN doi mon rui ha toi hoa thuong ma cung hok tha dung la bt ma hi hi cung mot thuyen ca hehe anh ht o dau vay ss *chay nuoc mieng*

  18. ^Sò kut3^ nói:

    _________________ ☆
    __________________☆☆
    _________________☆☆☆
    ________________☆Hello,´♥`
    _______________☆I Have….´♥`
    ______________☆Come Here´♥`
    _____________☆To Wish You ´♥`
    ____________☆Merry Christmas´♥`
    ___________☆And Also, A Happy´♥`
    __________☆New Year To You For´♥`
    _________☆2011… I Hope The New ´♥`
    ________☆Year Brings You Loads Of ´♥`
    _______☆Happiness And Good Health. ´♥`
    _____☆I Hope You Have A Nice Day On ´♥`
    ____☆Christmas Day, Filled With Lots Of ´♥`
    ___☆Family Time…..And Of Course Eating ´♥`
    __☆Lots Of Nice Foods, And Candies. I Hope´♥`
    _☆That Santa Is Good To You As Well And He´♥`
    .☆Brings You lots Of Presents On Christmas Day´♥`

  19. Lily nói:

    thật ra đọc cái đọan này buồn cười nhất không phải đọan đại ca hòang thượng tiểu đệ vương gia mà chính là đọan cái tụ điện nổ cái bụp như pháo hoa a =))
    *ôm* sweet christmas, cứ đi chơi vui vẻ, về mệt thì ngủ luôn cũng đc ^^ mình sẽ chờ, độc giả ko có quyền ỉ ôi, chỉ được quyền iu đương dịch giả thôi *cười gian*

    • Kinh nghiệm cho thấy, những kẻ nói năng ngọt ngào nhất bao giờ cũng là những kẻ bụng dạ xấu xa nhất —> tránh xa!!!!!!!!!!

      Nói chính xác ko phải cái tụ điện nổ, mà là cái bốt điện trong có cái công tơ ấy. Nổ ngoài cột mà ngồi trong phòng nghe rõ như xem truyền hình trực tiếp ấy, giật cả mình! Chỉ những lúc như thế mới nhớ đến các anh thợ điện….

      • Lily nói:

        aiz, lộ rồi à *chớp chớp mắt* mình nguỵ trang kĩ lắm mà a, mà kệ nó, lộ rồi cho lô luôn *nhào vào ôm*
        đúng là những lúc như thế nhớ các anh ghê gớm, muốn hỏi thăm mộ phần tổ tông của các anh ghê gớm ;)) bảo trì kiểu gì mà chạm mạch liên miên ;))

  20. ngoclinh nói:

    hehe truyen hay kinh khung,thich nham ah,ca truyen tuy giai nhan nua,nang ko dich nua ah,co convert ko cho ta doc tam cung dc,iu nang nhiu nhiu

  21. minhanh_09 nói:

    truyện bạn viết thật hay..mình bái phục aaaaaaa…a phong đáng yêu hết sức a mặt dày thế mới công đổ đc chi Băng aaa..cố lên a

  22. Thuhang_92 nói:

    thank ti cho lich su nhi. Toi nghiep ong vuong gia nay, benh nang ti nua dam ong y duoi ca hoang de ca ca cua ong ra bien gioi lam y

  23. zjzjmum nói:

    hihi to xin ra mat ca nha az. Cung dinh la lang im ngoi doc ke truyen thuj nhung muk co 1 cho khuc mac ma mai k co ban nao hoi nen danh cat cong 1 chuyen az. Cho to’ hoi ” nguoi ay” ma ban Bang hay noi la ai vay az

  24. zjzjmum nói:

    oh nghe BN n0i vay thj chac la G rui`, ko lo ko lo

  25. huongk9@gmail.com nói:

    nàng ơi, truyện hay lắm, lắm, nàng tiếp tục đi, ngày nào mình cũng ra vô canh me mà toàn bùn tủi thui. hihi, nàng cố gắng nhé, mong chap mới hơn cơm mẹ.

  26. lies nói:

    hjc, x-mas wa roaj, thờj huy hoàng nay còn đâu, Ọ____Ọ oaaa…!!!

  27. huongmai nói:

    nàng ơi chơi vừa thôi, ta đau tim với nàng quá, vậy cuối năm có thưởng k vậy? chở mong mòn mỏi

  28. ^Sò kut3^ nói:

    mai ss BN có thưởng ạ >_< em ngóng ss lắm đó, đừng hụt nữa nhá ss, em yếu tim, thiếu máu ss ạ :(

  29. www26590 nói:

    chết mất,ai cứu tui :))
    thanks bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s