[Túy giai nhân] – Chương 2 – Hoắc tướng phủ (phần 1)


Chương 2 : Hoắc tướng phủ (phần 1)

Hoắc Thiên năm nay vừa 26 nhưng quan hàm đã nhất phẩm, rất được hoàng thượng trọng dụng, tiền đồ vô lượng. Năng lực trác việt, bề ngoài xuất sắc, tính cách ôn nhu, nam nhân như vậy đương nhiên đã sớm lọt mắt xanh bao nhiêu danh môn thiên kim, tiểu gia bích ngọc, đến tể tướng thiên kim cũng có tình ý với hắn. Chỉ tiếc Hoắc tướng quân không gần nữ sắc, đối với các nàng lúc nào cũng như xa ngàn dặm làm tan nát bao nhiêu con tim thiếu nữ.

Chuyện tới thanh lâu đôi khi cũng có nhưng chẳng qua chỉ là uống rượu nghe hát, lâu dần sinh lời đồn đãi Hoắc Thiên thích nam sắc, qua lại chẳng tầm thường với Bình Nam vương Tần Mộ Phong. Lại có kẻ nói, hắn cùng đương kim thiên tử Tần Vật Ly quan hệ mờ ám…

Lời đồn cũng chỉ là lời đồn không chứng thực được, nhưng chuyện hắn không gần nữ sắc quả là có thực. Ngoại trừ tiểu thiếp của Bình Nam vương hắn cũng chưa từng đưa ai khác về phủ, giờ thấy hắn cõng theo một nữ nhân, phủ tướng quân nhất thời như muốn nổ tung.

Mà Lãnh Băng Băng lại hoàn toàn chẳng biết bản thân đã trở thành đối tượng cho thiên hạ đoán già đoán non, yên tâm thoải mái dán mình trên lưng Hoắc Thiên.

Cõng nàng tới phòng tắm, Hoắc Thiên mới cẩn thận buông nàng xuống, “Lạnh cóng một đêm, tắm nước nóng trước đã.”

“Được.” Nàng đúng là cần phải ngâm nước nóng.

Trong phòng tắm hoa lệ vân nước sóng sánh, không khí ẩm ướt mà ấm áp tràn ngập một thứ hương hoa nhàn nhạt tạo cảm giác thật nhẹ nhàng khoan khoái.

Lãnh Băng Băng cười cười bắt đầu đưa tay cởi bỏ áo ngoài, đúng lúc này một thiếu nữ chừng 16, 17 tuổi bước ra từ sau bình phong phỉ thúy, trên tay cầm theo đủ cả tất chân cùng y phục sạch sẽ.”Nữ tỳ Vũ Linh, phụng lệnh tướng quân tới hầu hạ tiểu thư.”

Vũ Linh dùng khăn lau sạch bọt nước trên người nàng.

“Mặc đồ cũ của ta đi.” Nàng không thích bộ đồ kia, vô cùng không thích.

“Tiểu thư, y phục của cô nát hết rồi.” Bị rách đến vậy còn mặc thế nào?

Lãnh Băng Băng với lấy quần áo trên bình phong ướm lên người, “Cái này người ta gọi là mốt không-chủ-đạo (1), có biết không hả?”

Vũ Linh giật ngay lấy, lạnh lùng nói, “Tiểu thư, cô là khách của tướng quân, đừng làm ngài mất mặt.”  Nói đoạn vứt ngay đồ của Lãnh Băng Băng xuống, vội vàng lấy khăn lau tay, cứ như là dính phải thứ bẩn thỉu gì vậy.

Lãnh Băng Băng nheo mắt, “Y phục của ta bẩn lắm sao?”

Vũ Linh không chút khách khí, vẫn tiếp tục lau tay, “Chẳng khác gì ăn mày!”Không biết cái thứ kia có dính gì dơ dáy không, lau sạch hay nhất.

Nàng cúi người nhặt đồ lên, hỏi, “Vũ Linh, có phải cô rất khinh thường ta?”

“Phải” . Cứ tưởng kẻ được tướng quân ưu ái hẳn là đại gia khuê tú thiên kim tiểu thư gì đó, ai biết lại là đứa ăn xin mặt mũi xấu xí . Nữ nhân như vậy còn lâu mới xứng làm nữ chủ nhân của phủ tướng quân .

“Chỉ vì quần áo của ta?” Lãnh Băng Băng bỗng có chút buồn cười.

Vũ Linh khinh miệt nhìn nàng, châm biếm không chút lưu tình, “Cô chẳng qua là một ả đầu đường xó chợ, đừng có mơ bay cao thành phượng hoàng.”

Lãnh Băng Băng chậm rãi mặc đồ vào, cười lạnh, “Là cô nằm mơ đó chứ nhỉ?” Lãnh Băng Băng nàng vốn đã phượng hoàng, thèm khát gì mấy chữ tướng quân phu nhân?

Tâm tư của Vũ Linh bị Lãnh Băng Băng một lời bóc trần, thẹn quá hóa giận, “Ta nằm mơ thì đã làm sao? Cô chỉ là kẻ ăn xin, bì với ta thế nào được?”

Khóe miệng Lãnh Băng Băng khẽ cong lên, cười đến bí hiểm, “Chỉ cần hắn không chê ta là được.” Người khác nghĩ sao, nàng chưa từng màng.

Vũ Linh hừ lạnh một tiếng, chán ghét cầm lấy bộ đồ rách rưới tùy tiện khoác lên người nàng, chỉ chỉ vào bàn chỉnh trang bên cạnh, ” Tiểu thư, mời ngồi, ta thay cô chải đầu.”

“Để ta tự làm.” Lãnh Băng Băng ngồi xuống ghế, bắt đầu chải tóc.

Chờ đến lúc chải xong, tóc tai Lãnh Băng Băng vẫn còn xù y như cũ, “Được rồi!”

“Vậy mà được? ’’ Vũ Linh ngẩn ngơ.

“Đúng vậy.” Nàng xưa nay vẫn thế.

“Ngồi xuống!”Vũ Linh đè nghiến Lãnh Băng Băng xuống ghế, thô lỗ kéo tóc nàng, ” Phải bới lên! “

“Ta không muốn.” Quần áo nàng đang mặc là đồ hiện đại, giờ lại bới tóc lên thì còn ra cái kiểu gì?

Động tác của Vũ Linh càng thêm thô bạo, “Tiểu thư, cô thế này ta làm sao dám đưa tới gặp tướng quân?”

“Đau quá. . . . Ta không muốn!”Lãnh Băng Băng đẩy Vũ Linh ra, chân trần chạy ra ngoài.

Vũ Linh cười khẩy, cầm lược đuổi theo, “Tiểu thư, tiểu thư. . . Đừng chạy!”

“Không được chải đầu ta.”Chân ngập trong tuyết đọng, Lãnh Băng Băng như không biết lạnh, chạy đi thật nhanh.

Vũ Linh cũng không chịu thua, bám rát sau lưng.

Vũ Linh đuổi, Lãnh Băng Băng chạy.

Ẩn ẩn nấp nấp, trốn trốn tránh tránh, Lãnh Băng Băng đùa đến quên hết sự đời.

Giữa lúc nàng lén lén lút lút núp sau giả sơn, một bàn tay thật lớn vươn ra, nhẹ nhàng như diều hâu cắp gà con xách nàng lên trước mặt , “Lại gây sự gì nữa đây? ’’

Lãnh Băng Băng đứng thẳng người, nói rất kiên quyết, “Ta không bới tóc!”

Nhìn bộ dáng tóc tai rối bời của Lãnh Băng Băng, Hoắc Thiên nhíu mày, “Không được, phải bới chứ.” Đã vào phủ tướng quân thì không thể xuê xoa như trước được.

“Ngươi dựa vào đâu quản ta?” Đến cha mẹ nàng cũng không quản nổi nữa là.

Hoắc Thiên không thèm đáp, chỉ vươn tay tóm lấy vạt áo nàng.

Nhỏ nhắn xinh xắn như nàng giờ giống như con thú non tội nghiệp, bị Hoắc Thiên nhốt gọn trong tay.

“Này, Hoắc Thiên, ngươi làm gì? Buông ta ra!”

“Băng Băng, ta biết cô không quen, nhưng phải tập dần đi mới được.” Nàng hẳn không định làm ăn xin cả đời đó chứ? Đã như vậy, bới tóc là chuyện nhất định phải học.

“Ta không muốn… không muốn!” Kiểu tóc này nàng để bao nhiêu năm nay chưa ai dám nói một câu,ăn mặc như vậy đã thành nếp rồi.

Hoắc Thiên buông Lãnh Băng Băng, bất đắc dĩ nói.”Băng Băng, cô đã không còn là ăn mày, không thể giống như trước nữa.”

Thần sắc Lãnh Băng Băng đột nhiên cứng lại, “Ngươi đang coi thường ta?” Bao lần bị coi thường nàng cũng chẳng buồn để vào mắt, vậy mà riêng với Hoắc Thiên lại khiến tim nàng buốt giá như băng.

Hoắc Thiên lắc đầu, “Không có, ta chỉ là muốn cô được sống như mọi người.” Hắn chưa từng thấy ghét bỏ nàng.

Một bàn tay nhỏ nhắn dán lên trán Hoắc Thiên, “Ngươi không sốt đó chứ?” Lãnh Băng Băng như cười như không, “Hoắc đại ca, ngươi định nuôi ta dài hạn sao?”

Hoắc Thiên nắm lại tay nàng, “Nếu cô không chê thì ở lại nhé? “

“Vì sao muốn giữ ta?” Lãnh Băng Băng nghiêm túc hỏi.

“Cô đã cứu ta, ta muốn giúp cô.” Thực sự chỉ vì nàng đã cứu hắn sao? Ngay chính hắn, cũng không hiểu rõ.

Lãnh Băng Băng cười hi hi, “Được rồi, ta lưu lại!”

Bất tri bất giác, hai người đã đi vào Ninh Tâm viện.

Bước vào trong viện, Lãnh Băng Băng không nhịn được nhìn quanh.

“Cô nhìn gì thế?” Lẽ nào nàng đã nhận ra điều gì?

Lời đáp của Lãnh Băng Băng chẳng hề dính gì đến câu hỏi, “Trận hay đấy.”

“Làm sao cô biết?” Hắn tự nhận đã bố trí trận này rất tinh diệu, rất ít người có thể nhìn ra.

Lãnh Băng Băng tự chỉ vào mắt, “Đây là cái gì?”

“Con mắt.”

“Mắt ta chưa mù, đương nhiên nhìn ra.” Lúc hắn cõng nàng về, nàng liếc sơ đã biết Ninh Tâm viện này có cơ quan trận pháp.

Hoắc Thiên thoắt cười rộ lên, “Cô là người thứ ba nhìn ra trong viện bày trận.”

Chẳng biết vì sao, Lãnh Băng Băng nghĩ trong tiếng cười của hắn như mang theo chút bi thương.

“Người thứ nhất là ai?” Lãnh Băng Băng hiếu kỳ.

“Huynh đệ tốt Tần Mộ Phong của ta.”

“Người thứ hai ?” Đại danh của Bình Nam vương nàng đã nghe qua, còn người thứ hai là ai, phải chăng khổ sở trong lòng hắn có liên quan đến người thứ hai?

“Băng Băng, cô không phải ăn mày.” Hoắc Thiên cố ý chuyển chủ đề.

Có thể nhìn ra trong viện bày trận, nhất định không phải hạng tầm thường.

Hắn đã không muốn nói, nàng cũng không cố tình hỏi làm gì, “Ta đương nhiên không phải ăn mày.”

“Thế là gặp khó khăn?” Nếu vậy hắn có thể giúp đỡ.

“Không có.” Mặc bộ đồ này thuần túy là vì chạy theo mốt.

“Vậy sao lại mặc thành như vậy?” Hoắc Thiên hoàn toàn không tin lời nàng.

Lãnh Băng Băng nắm lên một nắm tuyết, nghịch ngợm vẩy vẩy, “Dì cả và dì Tư của ta không phải người thời đại này,lúc rảnh rỗi thích phát minh chế tạo mấy thứ hiện đại, bộ đồ này của ta là sản phẩm từ dì cả. Bà ấy nói đây gọi là mốt không chủ đạo. Ta vừa nhìn bộ y phục này liền thích, mặc đã rất nhiều năm.”

Mặc năm năm, cũng bị cho là ăn mày năm năm.

Hoắc Thiên không quá rõ nàng đang nói những gì, nhưng cũng hơi hiểu một vài phần, “Trời lạnh như vậy ăn mặc rách rưới chỉ vì thích?” Hắn thực sự rất hoài nghi.

“Đúng thế.” Nàng xua xua tay, “Không nói nữa, nói ngươi cũng không hiểu.”  Nói chuyện mốt với người cổ đại chính là lãng phí nước bọt.

Vô tình liếc thấy một đôi chân trần của nàng, Hoắc Thiên không nhịn được nhíu mày, “Băng Băng, vì sao không đi giầy?” Hắn nhớ rõ đã dặn người hầu chuẩn bị giầy tất.

“Đợi lát nữa mang.” Lãnh Băng Băng cúi đầu nhìn ngón chân đông lạnh đến đỏ au, “Sao lại mang ta đến Ninh Tâm viện?” Ninh Tâm viện nơi nơi đều có cơ quan, nếu nàng đoán không sai hẳn là nơi Hoắc Thiên làm việc nghỉ ngơi, người thường không thể tùy tiện đi vào.

Hắn đưa nàng tới, có phải nghĩa rằng trong lòng hắn nàng là người đặc biệt?

Hoắc Thiên trầm mặc hồi lâu, “Ta cũng không biết.” Cả chính hắn cũng không biết vì sao lại làm ra việc thất thường như vậy.

“Không biết thì thôi vậy.” Lãnh Băng Băng ngẩng đầu lên mới phát hiện bọn họ đã tới trước cửa phòng tắm, “Sao lại quay về đây? Vũ Linh đâu?”

“Chắc là đuổi theo cô lạc mất rồi, vào đi .” Hắn kéo Lãnh Băng Băng vào phòng tắm.

Không kịp hỏi làm gì, Lãnh Băng Băng đã bị ấn xuống ghế, Hoắc Thiên cầm lấy lược, nhẹ nhàng chải vuốt mái tóc tán loạn của cô.”Con gái thì nhất định phải bới tóc.”

Nàng luôn rất ghét người khác đụng đến tóc mình, lúc Hoắc Thiên giúp nàng chải đầu, nàng lại không hề thấy chán ghét, thậm chí còn mang theo một nỗi chờ mong của thiếu nữ hoài xuân.

“Ta không biết làm.” Đầu bù tóc rối năm năm, nàng đã sớm quên phải chải ra làm sao rồi.

“Ta dạy cho cô.”

“Ngươi biết chải? Tốt nhất đừng nói ngươi từng giúp nữ nhân chải đầu đấy….” Nghĩ đến hắn từng thay nữ nhân khác chải đầu, Lãnh Băng Băng bất giác giận dữ rất vô duyên cớ.

“Lúc tiên hoàng giúp thái hậu chải đầu, ta thường đứng xem bên cạnh.” Hắn từ nhỏ đã mất cha mất mẹ, đều một tay thái hậu nuôi lớn chừng này.

“Được rồi, ta học.” Vừa nói dứt, Lãnh Băng Băng đã lập tức muốn tự tát mình một phát.

Để tóc thế này năm năm,giờ lại tự nhiên muốn học chải bới? Đúng là ngớ ngẩn!

Hoắc Thiên bới tóc xong cho nàng mới phát hiện thiếu mất cây trâm “Băng Băng, cô có trâm không?”

“Ngươi nói xem?” Nàng chưa bao giờ dùng.

Hoắc Thiên hơi do dự, từ trên người lấy ra một cây trâm  bạc cài lên búi tóc nàng, “Cho cô mượn vậy.”

Lãnh Băng Băng từ gương nhìn được ánh bạc lấp lánh, hiếu kỳ hỏi, ” Của ai thế?”

“Di vật của mẹ ta.” Di vật duy nhất của mẹ, hắn vẫn luôn cất kỹ bên người.

Thay Lãnh Băng Băng bới tóc xong đâu đấy, hai người bèn cùng bước ra khỏi phòng tắm.

 

___________________

 

Chú thích :

(1)        Mốt không- chủ- đạo : tức non-mainstream, theo định nghĩa là những thứ không theo dòng, không thuộc về những thứ tất cả mọi người khác đang làm, độc đáo và khác biệt. Đặc trưng bằng những thứ hoàn toàn mang dấu ấn cá nhân, có thể không phổ biến nhưng rất ấn tượng và tuyệt vời.

Note : Phòng tắm của nhà giàu, quyền thế thời xưa có thể nói là rất đầy đủ, trừ những thứ như bồn tắm, bể tắm, đá cọ, cỏ hương,hoa và tinh dầu… cần cho việc tắm rửa, còn có đủ cả bàn trang điểm, chải đầu, thậm chí có khi thêm cả giường để cho (nam) chủ nhân *khụ khụ* cùng thê thiếp vui thú ngay tại đó.

About Túy Nguyệt Lâu

Thùy chấp ngã chi thủ, liễm ngã nhất thế điên cuồng; thùy yểm ngã chi mâu, già ngã bán thế lưu ly; thùy, phủ ngã chi diện, úy ngã bán thế ai thương; thùy, huề ngã chi tâm, dung ngã bán thế băng sương.
This entry was posted in Túy giai nhân. Bookmark the permalink.

Có 63 phản hồi tại [Túy giai nhân] – Chương 2 – Hoắc tướng phủ (phần 1)

  1. Sachan nói:

    Yêu cậu nhiều nhiều nha :x :x :x

    *Bay vô ôm hum* lịch post túy giai nhân thế nào a :x :x :x

  2. em co tem hông ss ơi………….

  3. Cốc nói:

    Em yêu ss :(( *chấm chấm nước mắt cảm động

  4. Paris nói:

    ahhhhhhhhhh cuối cùng cũng đợi được
    thanks ss nhiều xD

  5. Nang nói:

    tem!
    cuoi cung nang cung dich roi!

  6. kurama_1991993 nói:

    Ahhhhhh, cuối cùng cũng đc đọc, yêu sis BN nhiều nhiều lắm lắm :x :x :x

  7. ^Sò kut3^ nói:

    thank ss đã dịch típ bộ TGN, e iu ss rất nhìu :X
    ss giữ gìn sk để theo trọn bộ nha, cho e còn ké nữa :D

  8. FOX nói:

    *khóc* đã bao lâu rồi nhỉ…*chấm chấm nước mắt*

    *Thì thầm* trâm đem cho mượn kiểu gì cũng thành cho luôn mà xem ;))

  9. huongmai nói:

    truyen nay thay lau roi nhung mai chuong mot nen den gianh, thanks BN nhieu, tuan nay lieu co vuong phi nua k nang, hic dang dung doan hay that mong moi chap moi

  10. gautrucvuive nói:

    Heheh, chúc mừng chị Băng lại lên sân khấu nha *tung bông tung bông*
    Cơ bản mà nói, ta thấy chuyện anh chị nhà này cứ hồ đồ làm sao đó. Ngu ngu ngơ ngơ đem về 1 cô gái, ngây ngây ngơ ngơ đem lun di vật mẹ mình cho nàng mượn, và ko bít bao h đòi về đc. Đã thế còn có khả năng suốt đời giúp nàng chải đầu, bới tóc, heheh. Thật khâm phục chị Băng nga. Này ko rõ là chị cao tay hay thế nào đây nữa. Nhưng phải nói, chị lớn lên tính cách quả nhiên khác lạ, đúng là lớn lên trong môi trường “tốt”, đâm ra con người cũng độc đáo, khặc khặc. Dẫu sao thì, Thiên ca nga, anh ko còn cơ hội trốn nữa đâu. Cứ yên tâm làm đại tỷ phu của VTST đi ah.

    p/s: BN nàng, ta mún hỏi. Bộ Cật bổn nha hòan j đó (hình như tên này) là nói về cặp nào thế. Ta tìm hiểu lâu rùi mà vẫn chưa ra nữa.

    • Chậc, ta nhớ loáng thoáng như là Tiêu Triệt và Đông Phương Nhụy thì phải, căn bản ko đọc nên cũng ko quá nhớ,nhưng chắc không sai đâu.

      Làm đại tỷ phu còn được xếp trên thằng tình địch họ Tần kia nữa, coi như đời anh Thiên cũng được an ủi

      • gautrucvuive nói:

        Thật ra để ý bộ đó vì cái câu: 3 cái tát xong thì dứt tình, ko ai nợ ai. Ngươi đi đường ngươi, ta đi dường ta.
        Ko hỉu sao đọc cái câu ta, cả người ta run lên vì hưng phấn nàng ạh. Thế là tò te đi tìm hỉu. Ban đầu cũng hơi nghi, nhưng xem ra ta đoàn đúng rùi. Dĩ nhiên là Tiêu Triệt x Đông Phương Nhụy. Haizzz, chả bít t/g đã viết bộ này chưa nữa.

        p/s: nhóc họ Tần á, dẹp qua 1 bên. Bi h đg là TGN, Tần x Yên đi chỗ khác hưởng trăng mật nha, đừng làm lỡ hứng của bà con, hì hì

  11. duhoxx nói:

    OaaaaaaaaaaaaaQ Túy giai nhân!! ♥♥♥ Cuối cùng cũng /bất ngờ/ được coi chap tiếp!!!♥♥♥
    Thanks a lotttttttttttt!
    Thích bộ Vô tranh quá đi♥

  12. AkianT nói:

    *khụ khụ* tặng trâm có phải là “kết tóc se duyên” ko ý nhở? ;)
    thanks ss đã dịch bộ này a~ :D

  13. ekin nói:

    Ôi , ss thật là đáng yêu :X:X:X
    Không uổng công em chờ đợi bao lâu nay , ss đừng drop nữa nhé ^^

  14. Kid nói:

    Hú hú, cuối cùng đã đọc đc phần tiếp theo

  15. doyouloveyou nói:

    Thanks ss.
    “Lại có kẻ nói, hắn cùng đương kim thiên tử Tần Vật Ly quan hệ mờ ám…” ~~> cặp đôi này được nhỉ? =))

  16. pt_kawaii nói:

    Ôi ôi đã lâu lắm rồi T.T *khóc ròng cảm động*
    Cảm ơn TNL đã tiếp tục dịch Túy giai nhân!
    Mình nhớ là hồi trc BN nói bộ này bị VIP, k biết h nhà TNL có theo hết bộ này k?

  17. quynh nói:

    òa òa em cứ tưởng ko còn được gặp đôi này nữa chứ mừng quá đi thôi ss ơi :X ôm hôn thắm thiết

  18. that_la_nhat nói:

    thanks ss!^^
    ko bjt tr này có bao nhiu chương nữa

  19. chun chun nói:

    Hix cuối cùng cũng đợi dược ngày này iu hai anh chị trong truyện này kinh khủng, thanks sis nhiều nhiều lắm. Mà bộ này hoàn chưa ạ

  20. midori84 nói:

    ta thich anh hoac thien ghet tan mo phong, ui yeu tuy giai nhan qua.

  21. mai bao nói:

    ôi mong chờ giờ đã thành hiện thực. Thank nàng nhé

  22. zonzon nói:

    oa oa,that la sung suong qua,cuoi cung cung dc gap lai Bang Bang ty vs Hoac Thien ca,doc dc cai thong tin bo nay da hoan va ss BN se theo het that la xuc dong nghen ngao,iu ss the

  23. mèo lười nói:

    hấp dẫn quá…. tưởng bộ này bị ngừng rùi chứ.
    thank sis nhiều lắm

  24. Quảng Hàn nói:

    [Tiểu anh]

    *gạt lệ* đã lâu lắm r ah, cuốj cùng cũng đã đc tái ngộ túy giai nhân* trấm mắt*

    Yêu Bạch Nương:”>

  25. Ruồi nói:

    Đa tạ đa tạ, cuối cùng cũng chờ được ^^ em biết là rất vất vả, muôn lời cảm ơn ạ :)

  26. Tim nói:

    em mún hét lên….xung xướng quá…lâu lắm òi mới được đọc típ Túy Giai nhân, vừa mới đọc chương 1 thui mà em đx cuồng bộ này òi, mỗi tôi chiện VIP thường dân áo vải như em mò mẫm mãi ko có mà đọc!! TT^TT, hic! Sis ơi níu đc thì ss ưu tiên mần bộ này trước nhá!! Thú thật em đọc mà phê hết cả ngừi…khà khà!!!

  27. Pandamama nói:

    Đi đâu cũng 1 bài ca lý do lý trấu vầy seo k comt giờ nản ồj! Ta kiếm cách khác gây ấn tượng mứi ss vậy: ss à, mặc dù phải chờ đợi nàng rất nhìu, nói hận k thể nói k có dưng mừ ta lỡ ‘phải lòng’ nàng từ lâu mà k còn thuốc chữa ròj! *nhạc nền bài ‘Why did I fall in love with you?’* Nói dễ hiểu là iêm rứt thích mí truyện chị làm dưng đợi quá lâu làm em héo mòn cả người (1 ít, ngày vẫn 3 bữa bình thường) và thú thật là nhiều lúc….mất lý trí! *3 giây sám hối: 1..2..3* Tuy vậy iêm rất kết giọng văn của chị (nhứt là trong ‘Tuyết hoặc liễm’), đặc biệt là sau khi được nhồi thêm chap típ của Tuý giai nhân iêm tự mềnh quyết định 1 việc (chẳng ai quan tâm) là sẽ…..típ tục ôm ‘mối tình ngàn năm’ vs ss! *nhắm mắt* >–<
    P/s: Nhân đây em xin nói thêm là mặc dù nhiều ng k để ý đến nhưng em rất 'kết' bộ 'Nhất tiếu khuynh thành' rùi dưng chờ đợi vô vọng! Vì vậy nếu có thể, 1 ngày đẹp trời nào đấy ss tự dưng tìm lại đc cảm hứng vs bộ nì thầy xin hãy làm vài chap (1 cũng tốt) post lên (cho em đỡ nghiền) a! Thỉnh cầu ss! *nắm tay thành khẩn*

    • Mô Phật! Tội lỗi to như vậy ss ko có gánh nổi đâu >< Về "Nhất tiếu khuynh thành" thì sau hai tháng nữa, khi ss bắt đầu khởi động lại 1 ngày 1 chap có lẽ sẽ làm. Lúc ấy đảm bảo là 7 ngày 7 bộ, một tuần quay vòng, nhưng nếu ss đột nhiên bị cuồng 1 bộ nào đấy thì cũng hông biết được.

      • zonzon nói:

        aaaaaaaaaaaaaaaaa,doc dc cai thong tin nay thay qua u la hap dan.2 thang nua,tuc la 60 ngay nua,the thi e bat dau dem day.60.con 59 ngay nua la ngay nao cung co chap moi cua 1 truyen nao do de doc,ma ss cho e hoi Nhat tieu khuynh thanh da hoan chua a?

      • zonzon nói:

        ss ui,accept e di ma,lan nao cung cho xet duyet,hic,e tui than,oa oa

  28. namlunsieumap nói:

    cảm ơn bạn vì đã dịch truyện

  29. Lily nói:

    a, đã có chương mới, đợi mòn mỏi như hòn vọng phu, mừng quá
    *khóc*
    *trét nướt ….. miếng*

  30. Otachan nói:

    Cam on ss nhieu lam , cam dong muon khoc roi ne (lay chau hung) . Cu tuong ko con dc doc tiep nua chu …huc…huc

  31. hana91 nói:

    chờ đợi đến dài cả cổ mới thấy lại truyện này
    haizzz mong là nó sẽ k bị ngưng nữa
    càng đọc càng thik băng băng tỷ nhá
    nàng rất cá tính
    mà kiểu của nàng rất phù hợp để trị hoắc ca
    tiếp tục đợi phần tiếp theo

  32. ruakon89 nói:

    Mình thấy Hoắc ca là người tốt mà, cũng k có tật xấu, lại còn hiền nữa. Mình nghĩ sau này anh sẽ bị chị bắt nạt.
    Thanks nàng !!!!!!!!!!!

  33. Mộng Xuân nói:

    ta yêu nàng cực kì đấy nhé :”>

  34. Linh Maroon nói:

    Iêu tỷ quá đi….!!!!!!!!!!!!!!! Moah moah
    Cám ơn tỷ nhiều nha….thèm mãi mới đc đọc …cảm động muốn khóc luôn >__<

  35. pearkill nói:

    the hoa raminh la top ten tu duoi dem len a`! LAN SAU PHAI CO LEN TRUOC MOI DUOC

  36. little wind nói:

    Thanks ss! Sau bao ngày chờ đợi thì cuối cùng cũng đã đc gặp lại Thiên ca và Băng tỷ!^^

  37. thanh dan nói:

    thanksnhiu, co chuong mới rồi mùng qua

  38. isshiki nói:

    chị oi, em mới post 2 chap tuý giai nhân qua TVE nha chị.

    sáng nay vào blop chị , nhìn thấy 3 chữ tuý giai nhân mà em cứ nghĩ mình hoa mắt, mừng đến muốn khóca luôn á, nhưng may ở đây là công ty nên ko khóc ở đây đựoc.

    chị ráng dịch tiếp nha chị, em luôn luôn ủng hộ chị

    1 lần nữa cảm ơn chị nhiều lắm.

  39. babemooie nói:

    Ôi ta thật sự biết ơn nàng và cái bạn mang VIP truyện về nhìu lém. Ta sẽ luôn ủng hộ nàng. yề yề

  40. Phi Phi nói:

    nàng ơi, nàng còn edit bộ này không vậy? Ta có thể làm tiếp tục chứ???

  41. ilovekfc95 nói:

    ủa???sao lại là bước ra khỏi phòng tắm a???

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s